Cập nhật lúc : 6:26 PM, 20/01/2012

Hạnh phúc đánh mất

(VOV) - Vì những lời lẽ vô tình mà anh đã đánh mất cô. Cảm giác hối hận thực sự làm anh khốn khổ và mất hết lý trí.

Tôi năm nay 28 tuổi, làm công việc liên quan tới kỹ thuật. Người yêu tôi kém tôi 1 tuổi, tên là T. Tôi yêu T không vì nhan sắc, giàu có hay học vấn. Tôi yêu cô ấy vì tính cách, vì T yêu lao động, yêu những người thân và sống vì người thân.

Hoàn cảnh gia đình T khá đặc biệt. Bố bỏ đi từ hồi T học lớp 6. Chúng tôi đã có bao nhiêu kỷ niệm đẹp bên nhau. Một gia đình gồm 2 anh chị mới cưới, một đôi sắp cưới, một bà mẹ yêu thương. Chúng tôi ăn uống, sinh hoạt như trong một gia đình vậy.

Khi yêu, tôi luôn xác định đi tới hôn nhân. Chính vì thế, chuyện tài chính tôi cũng nói hết cho T biết. Thế rồi, sau hơn 6 tháng yêu nhau, chị và anh rể thông qua T đã hỏi vay tôi. Tôi hơi ngại vì số tiền đó mẹ mình đang giữ bằng sổ tiết kiệm. Song tôi nói T là sẽ hỏi mẹ mình xem thế nào.

Tôi đưa T về gia đình ra mắt, khi ấy là giữa tháng 4. Lòng tôi tràn ngập hạnh phúc vì có gia đình, người yêu, công việc hai đứa đều tốt. Bỗng đâu từ việc vay mượn đó lại dẫn đến bất hạnh chỉ sau gần 2 tháng.

Mẹ tôi đã không đồng ý cho T vay tiền và qua đó lại đánh giá người yêu và cả gia đình cô ấy không tốt lắm. Thế rồi, trong một lần tâm sự, T nói với tôi là sau này không biết là có thể hết lòng với gia đình chồng được không. Thế nhưng tối hôm đó, mẹ gọi cho tôi và hỏi về em. Tôi vô tình nói lại tâm trạng của người yêu. Lúc này thì mẹ tôi phản đối quyết liệt mối quan hệ của hai đứa. Tôi đã biết mình sai lầm.

Từ đó, mẹ tôi gọi điện liên tục ngay cả khi làm việc. Bà nói xấu gia đình T, xỉ vả họ và đòi từ mặt nếu tôi không bỏ T. Cô ấy biết là mẹ tôi phản đối chuyện tình cảm của hai đứa, nhưng T tỏ ra rất mạnh mẽ và quyết tâm đi đến hôn nhân với tôi.

Nhưng rồi, chính những vấn đề nhỏ lại giết chết tình yêu của chúng tôi. Tôi thường ăn tối ở nhà T, quần áo bẩn thì đem tới giặt, khi ăn cơm xong thì tôi rửa bát. Biết tôi không thích cắm chốt ở nhà người yêu cả ngày nên mẹ tranh thủ điều đó khuyên. Tôi cũng thấy đúng nên tôi đã bớt nhờ vả hay sinh hoạt gì bên nhà T.

Một ngày cuối tháng 5, khi đi du lịch về mệt mỏi, tôi không giữ được cái điều cần phải giữ. Tôi đã nói với T là mẹ tôi phản đối quyết liệt bởi T nói có thể sẽ không hết lòng với gia đình chồng. T giận tôi ghê gớm. Tôi đã xin lỗi cô ấy. Nhưng cô ấy lảng tránh tôi. Rồi T nhắn tin là có một điều muốn nói với tôi vào buổi tối.

Cảm nhận chia tay đã đến, tôi không khống chế được tình yêu, uất hận với mẹ, tôi viết một bài thơ “Cuộc sống & tình yêu” gửi cho cô ấy. Bài thơ là tâm trạng yêu thương chân thành, sự phản đối và suy nghĩ tiêu cực của mẹ rồi mong muốn của tôi vẫn yêu và quyết đi tới cùng hạnh phúc.

Buổi tối hôm đó cô ấy rất cương quyết “Xin anh hãy trả lại thời gian yên bình như trước đây cho em. Đừng nhắn tin, đừng gọi điện, em sẽ không nhắn lại, cũng không nghe máy…”. Tôi chỉ còn biết đưa cô ấy về trong tiếc nuối. Giờ phút ấy nặng nề nhất trong đời.

Tôi không ăn được, ngủ được suốt 1 tuần liền. Ngày nghỉ thì tôi lên chùa. Tôi vẫn nhắn tin cho cô ấy nhưng không muốn níu kéo vì tôn trọng cô. Tôi gọi điện cho mẹ cô ấy. Bà biết gia đình tôi phản đối nên không muốn mạo hiểm gửi con gái vào.

Thế rồi tôi làm đủ mọi cách. Hết giờ làm tôi đi cả trăm km về thuyết phục bố mẹ mình. Tôi đến nhà người yêu gặp mẹ T. Tôi đã xin một cơ hội mà không được.

Ba hôm sau, tôi níu kéo bằng thư, bằng ảnh. Một tuần sau, tôi níu kéo bằng việc đi theo cô ấy mỗi buổi sáng đi làm. Tôi lâm vào khủng hoảng thất tình. Nhớ và thương cô ấy vô vàn.

Tôi quên cả sổ tiết kiệm lẫn passport ngoài quán cơm, nhưng mất số tiền ấy cũng chẳng bằng tôi mất đi người yêu. Tôi tới nơi mà cô ấy từng đứng. Tôi tìm sự trợ giúp tâm lý và cách xử lý từ những người mà có thể nói là chuyên gia.

Tôi hẹn gặp riêng cô ấy lần thứ hai ở một quán cafe với một bó hồng. Tôi đã biết tôi sai những điều quan trọng nhất. Bây giờ, tôi không còn cầu mong T quay lại nữa mà chỉ cầu cho bài thơ tôi viết ra bị thiêu đốt và cô ấy tha thứ cho tôi.

Bài thơ đã không có tác dụng như tôi muốn mà ngược lại cô ấy cho rằng đấy là sự sỉ nhục với gia đình mình. Tôi sống như người mất hồn. Lương tâm dày vò vì bài thơ ấy. Cô ấy và gia đình đối xử tốt với tôi biết bao, sao tôi nỡ làm thế. Đáng ra tôi không được phép đưa bài thơ đó. Buổi trưa tôi không ngủ được vì mỗi khi nằm xuống lại nhớ chiếc ghế mình nằm ở nhà cô ấy khi xưa. Tôi thường dậy lúc 4 giờ sáng vì nỗi ám ảnh.

Giai đoạn đầu tôi khủng hoảng vì chưa chấp nhận một sự thật là cô ấy đã bỏ tôi. Tôi suy sụp nhanh chóng. Gần 2 tháng sau khi chia tay, tôi quyết định gặp cô ấy một lần nữa. Tôi nói hết những gì mình muốn nói. Tôi xin lỗi về bài thơ, và rằng mẹ của anh cũng đã biết và bà cũng tiếc về điều đó. Cô ấy không đốt bài thơ ấy đi mà vẫn giữ làm kỷ niệm. Cô ấy coi tôi như bạn vậy.

Thật đau khổ! Tôi đọc đến rách nát cả cuốn “Quẳng gánh lo đi mà vui sống” để tìm sự thanh thản cho tâm hồn. Đi làm về là tôi nhảy vào google tra cứu tất cả các cách thoát khỏi thất tình, trầm cảm, mặc cảm tội lỗi.

Tôi về quê liên tục mà sau mỗi lần về lại là oán trách sự phản đối của cha mẹ. Khi xưa tôi không cần thông qua mẹ mình mà chủ động cho vay hay chỉ cần chủ động từ chối thôi thì đâu đến cơ sự như ngày hôm nay. Tôi hối hận cũng quá muộn.

Trong cuộc sống nhiều khi để học được một bài học thì lại phải trả một cái giá quá đắt. Hiện tại tôi chỉ còn một cuộc gặp gỡ cuối với gia đình người yêu để đến lấy những đồ đạc tôi còn lưu lại. Tôi mong mọi người hãy giúp tôi vì đây là cơ hội cuối cùng để tôi và T có thể hàn gắn lại?

**Hai con người dành trọn tình yêu cho nhau, muốn sống hết phần đời còn lại vì nhau. Vậy nhưng, tình yêu ấy đổ vỡ và hai người dần rời xa nhau. Chàng trai sẽ phải làm gì để giữ lấy người yêu? Và lấy lý lẽ nào để thuyết phục cô gái thay đổi suy nghĩ?

Mọi ý kiến xin được gửi về  cuasotinhyeu@vovnews.vn hoặc Ý kiến bạn đọc dưới bài viết./.

Đăng Kiên

Bình luận


  • Thảo -  guivaogio_motloiyeuanh@yahoo.com
    Em thấy bạn Ngô Hương Thùy nói đúng, ở đây anh không hề có lỗi, chẳng qua chỉ vì 1 chút thiếu tế nhị và khéo léo khi nc với mẹ và người yêu thôi. Người ta có mạnh mẽ hay có bản lĩnh đến đâu thì cũng phải có lúc sống thật với bản thân mình, hết mình cho t/y của mình(nếu còn tc) chứ có phải gỗ đá đâu mà lạnh lùng vô cảm mãi như thế đc. Thế nên từ hành động của chị T dứt khoát như thế có thể thấy đc rõ ràng tc chị dành cho anh nhạt nhẽo lắm rồi. Bây giờ theo em nghĩ cách duy nhất để vớt vát nó là việc anh phải thể hiện được bản lĩnh của mình, đừng yếu đuối và níu kéo trong vô vọng như thế, nói rõ với chị ấy là anh mệt mỏi rồi(mặc dù vẫn còn yêu) nhưng nếu k thể tha thứ thì 2 người vẫn còn là bạn bè, một khi danh chính ngôn thuận là bạn thì sẽ có n lần để anh dành sự quan tâm, chia sẻ và thể hiện tình cảm của mình bù đắp cho những sơ xuất trc đây. Thể nào chị ấy cũng thấy tiếc thôi ạ. Người ta vẫn nói: "Đàn ông phải hơi hư 1 chút thì đàn bà mới yêu" bản thân là con gái em thấy cũng đúng, em thấy anh "ngoan" quá và hết mình vì TY quá như thế cũng k ổn, biết là tốt nhưng nó làm mình bế tắc vô cùng khi tc 2 người gặp vướng mắc và người yêu mình cũng cảm thấy quá an toàn, đôi khi nhàm chán. Em đọc rất nhiều chuyện tc nhưng đây là lần đầu tiên có ý kiến vì thấy anh là người tốt, đáng để yêu thương và trân trọng nên mới mạnh dạn khuyên anh. Hy vọng mọi thứ sẽ ổn và hp sớm mỉm cười với anh. Thân!
  • ngoi sao le -  haiaunhobien_st@gmail.com
    em có hoàn cảnh gần giống anh,nhưng em là người bị phụ bạc, người ấy nói lấy vợ vì gia đình, cha mẹ ép buộc mà bỏ rơi em không thương tiếc, em cũng từng cố gắng,em chỉ ước người đó đc 1 phần của anh, cố gắng 1 chút, vì em mà cố gắng, nhưng ko a ạ.và em biết, hạnh phúc phải đc xây từ cả 2 người. a có lỗi, nhưng người đó cũng có lỗi, và a đã cố gắng hết mình, ko phải hối hận nữa anh ạ, em cũng đã cố gắng hết sức, kết quả không đc như mình muốn, nhưng em ko ân hận nữa,sau này có lẽ chỉ người bỏ đi mới thấy tiếc thôi anh ạ.những kỷ niệm chung,những gì 2 đứa đã cùng làm có lẽ sẽ theo mình cả cuộc đời,khi người ta đã ko muốn thì mội việc anh làm cũng đều trở nên vô nghĩa a ạ,hãy coi như, đó là giấc mơ hạnh phúc mà mình đã có,cái gì khó có đc thì mới đáng để trân trọng.hãy sống và nhìn về phía trước, sẽ có người mang đến cho anh những điều hơn thế, sống để người đó hối tiếc vì đã ko cố gắng, mình phải sống tốt hơn, đừng tự chôn mình trong quá khứ, vì không thể sống như thế mãi đc. em cũng đã rất khó để đứng dậy, để sống tốt, nhưng cuối cùng vẫn hiểu ra, mình sống vì mình, vì những người yêu thương mình anh ạ.anh đã rất cố gắng rồi, đừng ân hận nữa, và hãy sống tốt lên anh ạ.
  • Trần Tuấn Anh -  tuananhnd@gmail.com
    Chào mọi người, vậy là đã chín tháng trôi qua. Tôi chính là T.A người con trai trong câu chuyện tình tan vỡ trên. Cám ơn mọi người đã cho ý kiến đóng góp. Chín tháng đã trôi qua. Nếu hỏi rằng tôi còn yêu P.T hay không thì câu trả lời là vẫn còn. Sau 3 tháng tôi đã đến gặp mẹ cô ấy để xin lỗi trực tiếp về bài thơ mà tôi đã viết trước khi chia tay. Việc không thể tiếp tục đem đến hạnh phúc cho người tôi yêu không làm tôi đau khổ bằng việc đã gây ra hiểu nhầm dẫn đến làm mất danh dự gia đình cô ấy. Ý tại ngôn ngoại cô ấy và gia đình hiểu cho rằng tôi đấu tranh với mẹ mình thì ít mà đồng quan điểm thì nhiều. Mẹ cô ấy đã nghe và góp ý cho tôi nhiều điều. Tôi lúc nào cũng cảm giác ân hận vì điều ấy. Giống như mình đã lấy oán báo ân vậy. Tình yêu của chúng tôi thật đẹp nhưng khi tan vỡ thì rất nhanh chóng. Cô ấy lại là người vô cùng mạnh mẽ và quyết giữ cho mối tình thứ hai của mình. Tôi thì chỉ còn biết vùi đầu vào công việc để quên đi. Qua câu chuyện của tôi, tôi rất hy vọng không ai mắc sai lầm như tôi nữa bởi sẽ là vô cùng khổ tâm và đau đớn. Giai đoạn đầu không ăn được, không thể ngủ nổi. Không còn ai bên mình để cuối tuần tôi phóng xe ra chợ mua hoa, gói trong giấy báo mang đến cho người yêu. Không còn ai để tôi ghi những đĩa CD bài hát hay giành tặng. Những lúc tôi kể lại những chuyện trong tiểu thuyết tôi đã đọc...Những lúc bên người yêu bé nhỏ và hát cho cô ấy nghe. Cũng chỉ một lần duy nhất tôi đánh đàn ghi ta trước người yêu...Không còn những khi đi làm về tôi đưa cô ấy đi ăn tối ở quán sang trọng một chút để thay đổi không khí. Ngồi ngắm người yêu lúc nào cũng chỉ duyên dáng trong chiếc váy. Ngón tay đeo nhẫn đính hôn sáng trắng, lòng đầy hạnh phúc,...Những buổi cuối tuần hai đứa tung tăng trong Metro Hoàng Mai. Tôi đẩy xe còn người yêu nhí nhảnh tay cầm tờ list chị gái viết sẵn để giao cho hai em lo việc mua đồ ăn... Không thể quay lại với cô ấy nên tôi đã làm mọi cách để quên. Mỗi kỳ nghỉ dài là mỗi chuyến đi xa. Đi miền Nam, một mình đi tới những nơi xa sôi. Ngồi uống cafe cạnh hồ Con Rùa tp.HCM mà nghĩ giá như không vì câu nói trách móc gây tan vỡ ấy thì những lúc này tôi sẽ có người để quan tâm lo lắng. Đi tàu cao tốc cánh ngầm đến Vũng Tàu, ngắm cảnh rừng đước mênh mông mà lòng nhớ P.T, nhớ ngôi nhà hạnh phúc nơi từng gắn bó như nhà mình..nhớ bữa cơm tối bên gia đình người yêu mà món tôi thích nhất chỉ là canh cua rau đay và cà muối mẹ cô ấy làm. Cuối tuần học võ, học đàn, bơi lội tới muộn,đi nhậu nhẹt với bạn bè mà đêm về vẫn nhớ tới một gia đình đã mất. Buổi chiều về chạy bộ ở công viên Dịch Vọng, đá cầu xong lại ngồi lại chiếc ghế đá khi xưa P.T nhỏ nhắn tay ôm hộp đồ ăn sáng ngồi đợi tôi rồi cùng về nấu cơm tối...Đèo cô gái khác trẻ chung hơn mà nhớ người yêu xưa, ngã loạng choạng lúc qua đường tí đưa xe vào đầu taxi. Bạn gái khác rủ đi nghe nhạc, tay vòng tay mình mà cánh tay tôi buông thõng chỉ nhớ tới cô ấy mà thôi. Là người rất mạnh mẽ và tự trọng cao P.T và gia đình cô ấy không bao giờ tha thứ cho tôi để quay lại. Dù rằng trong quá khứ chúng tôi đã gắn bó như một gia đình vậy. Người mà cô ấy sau này lựa chọn có lẽ cũng sẽ học kỹ thuật và có phần mọt sách như tôi nhưng phải quyết đoán, bản lĩnh hơn nhiều. Cái gì cũng phải học mới có được. Sự quyết đoán và bản lĩnh chỉ có được sau trải nghiệm. Nhưng các bạn những ai là con trai xin hãy đừng như tôi. Để có được sự quyết đoán, bản lĩnh sau này thì suốt quãng đời còn lại không thể quên nổi hình bóng không chỉ của một người mà còn của cả những người thân trong gia đình cô ấy. Còn về những bậc phụ huynh như bố mẹ tôi, có lẽ giờ đây sau gần một năm tôi không còn được như xưa mới nhận ra rằng mình đã phản đối quá đáng để rồi tưởng như giúp mà lại làm chính con mình bị tổn thương không thể hàn gắn. Xin các bậc cha mẹ hãy đừng đặt chữ hiếu và công sinh thành, quyền thừa hưởng một mảnh đất có thể giúp con mình mua được nhà Hà Nội mà đánh đổi hay quyết cản trở tới cùng một tình yêu thực sự...
  • anh tuan -  anhtuan@gmail.com
    hay roi. minh la dan ong ma mem yeu wa la tu danh mat minh day ban ah
  • phamhang -  hangphamhotboy@yahoo.com
    theo e anh o nên níu kéo vì có o cho vay tiền mà chị ấy đã nói như thế. một người chỉ vì tiền mà bỏ ty thì không đáng anh a
  • nguyen thi thanh quyen -  thquyenlvdt@YAHOO.COM.VN
    Chao Ban ! ban da say rat nhieu ,tinh yeu ban co the tim kiem ,theo thoi gian no cung se phai dan,chi co tinh yeu Cha Me danh cho con ko bao gio voi ,Ba Me ban hy sinh ca 1 doi choban duoc lon khon,ho la nhung nguoi di truoc ho muon ban chon duoc nguoi vo ngoan hien hieu va dong hanh cung ban trong moi neo duong doi vi Cha Me ban dau the song doi vio ban ,du dung du sai Cha Me muon doi vang la Cha Me ,neu co ay yeu ban that long sao no hoi muong tien ban ,khi ko duoc thi buong ra 1 cau em ko the het long voi gia dinh anh thu hoi cau noi ay co lam cho Cha Me ban an long khong ? sao co ay khong hieu la tien do dung de sau nay cuoi co ay va lo cho mai am 2 nguoi va nhung dua con xing dep ngoan hien ,ban nen lay lai thang bang va tim cho minh 1 nua kia that su .Chuc ban vuoc qua moi chuyen !
  • Mai Lệ Thư -  mailethuna@hotmail.com

    Nghe câu chuyện của anh xong mà em trăn trở mãi, tự dưng ước mắt lại ùa về. Bạn gái anh quả là một người cứng cỏi, chắc em không được như vậy đâu. Nếu anh yêu được một người con gái như vậy thì sẽ rất hạnh phúc đó. Cả anh cũng rất tuyệt vời. Anh dùng đủ mọi phép thử nhưng anh đã không quên được vì vạy anh hãy cố giữ anh nhé, cuộc sống không lấy đi tất cả đâu bởi vì: “Thà chết với người mình yêu còn hơn sống với người yêu mình”. Trong cuộc gặp cuối cùng nên anh hãy nói tất cả những ẩn khuất của lòng mình, cho cả 2 gia đình nghe, nhất là bố mẹ cô ấy, vì những người lớn họ sẽ hiểu và cảm thông anh. Dần dần cô ấy thấy thương anh nhiều hơn, một người đàn ông lý tưởng.

  • Ngô Hương Thùy -  thuybayls@gmail.com

    Em thấy tình yêu của anh dành cho chị ấy vô cùng lớn lao, cao đẹp nhưng tình yêu của chị ấy dành cho anh có lẽ chưa đủ lớn để vượt qua lòng tự trọng bản thân. Trong chuyện này theo em, anh không phải là người có lỗi, có chăng chỉ là sự thiếu tế nhị trong việc làm cầu nối giữa mẹ và người yêu. Việc người yêu của anh nói rằng sẽ không hết mình với nhà chồng sau việc mẹ anh không cho vay tiền đó chỉ là một câu nói nhất thời trong lúc tức giận và việc mẹ anh phản ứng lại bằng cách phản đối thì cũng không thể trách được. Do vậy, anh đừng nên oán trách mẹ và tự trách mình nữa. Anh cũng không nên tỏ ra quá yếu đuối trước mặt người yêu, điều đó có thể làm mất dần hình ảnh của anh trong mắt chị ấy – hình ảnh của một người đàn ông mạnh mẽ, là điểm tựa vững chắc cho vợ anh sau này. Trong lần gặp tới, anh cứ đến lấy đồ bình thường. Chuyện tình yêu anh hãy cứ tạm thời dừng lại một thời gian để chị ấy suy nghĩ thêm. Em tin rằng rồi chị ấy sẽ quay trở lại với anh thôi.

  • Đinh Thị Ngọc Ánh -  ngocanhvd@yahoo.com

    Em nghĩ việc này xảy ra đầu tiên phải trách anh. Em thấy anh và chị T rất yêu nhau. Em biết cảm giác thất tình, bị bỏ rơi đau khổ và tuyệt vọng biết nhường nào. Sắp tới đây sẽ là cơ hội cuối cùng để anh có thể hàn gắn lại với chị ấy, níu kéo hay buông tay, tất cả là tuỳ thuộc vào anh. Em nghĩ tình yêu của anh thật đẹp và anh nên giữ lấy nó. Hôm ấy, anh hãy nói với chị ấy tất cả, hãy nói rằng anh yêu chị ấy, rằng chị ấy là tất cả của anh, còn mọi chuyện khác, anh không quan tâm, anh chỉ cần chị ấy. Anh hãy làm một điều gì đó thật bất ngờ, thật lãng mạn, không cần quá cầu kỳ, nhưng đứng trên lập trường của một ngưi con gái thì họ rất thích sự lãng mạn và chân thành. Anh có thể lên mạng và tìm hiểu những cách bày tỏ tình cảm chân thành. Em tin, nếu còn yêu anh, chị ấy nhất định sẽ cảm động và quay lại với anh. Còn nếu chị ấy không muốn, thì anh hãy buông tay chị ấy, để chị ấy sống đúng với bản thân chị ấy. Yêu đôi khi chỉ là đơn giản nhìn người mình yêu hạnh phúc thôi, anh ạ.

Ý kiến bạn đọc

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu