Cập nhật lúc : 5:34 AM, 19/03/2010

Nhà thơ "Màu tím hoa sim" qua đời ở tuổi 95

Vào 19 giờ ngày 18/3 (tức ngày 3/2 năm Canh Dần), thi sĩ Hữu Loan đã qua đời tại nhà riêng ở thôn Vân Hoàn, xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa, hưởng thọ 95 tuổi.

Thi sĩ Hữu Loan tên thật là Nguyễn Hữu Loan, sinh năm 1916 tại thôn Văn Hoàn, xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hoá. Ông đỗ tú tài năm 1943, từng đi dạy học, tham gia Mặt trận bình dân, tham gia Việt Minh ở thị xã Thanh Hóa (nay là thành phố Thanh Hóa). Năm 1943, ông về quê gây dựng phong trào Việt Minh, và khi cuộc Cách mạng tháng Tám nổ ra, ông làm Phó chủ tịch Uỷ ban khởi nghĩa huyện Nga Sơn. Trước năm 1945, ông đã từng là cộng tác viên trên các tập san Văn Học, xuất bản tại Hà Nội. Sau Cách mạng tháng Tám, ông được cử làm Uỷ viên Văn hóa trong Uỷ ban hành chính lâm thời tỉnh Thanh Hóa, phụ trách các ty: Giáo dục, Thông tin, Thương chính và Công chính. Kháng chiến chống Pháp, Hữu Loan tham gia quân đội Nhân dân Việt Nam, phục vụ trong Đại đoàn 304. Sau năm 1954, ông có thời gian làm việc tại Báo Văn nghệ. Sau đó, ông về ở tại quê nhà đến ngày nay.

Gia tài thơ của thi sĩ Hữu Loan không nhiều nhưng những bài thơ của ông đã lưu những dấu ấn khó phai trong thi đàn Việt Nam như: Màu tím hoa sim, Đèo Cả, Hoa lúa... Hơn 1 năm qua, thi sĩ Hữu Loan bị chứng thấp khớp nặng, toàn thân đau nhức. Mặc dù đã được gia đình và thầy thuốc chăm sóc chu đáo, nhưng do tuổi cao, sức yếu, nhà thơ đã vĩnh biệt chúng ta./.

 

Màu tím hoa sim

HỮU LOAN

Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh

Tôi người Vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới

Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê...

Nhưng không chết
người trai khói lửa
Mà chết
người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh

Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
một mình đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...

Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường đông bắc
Được tin em gái mất
trước tin em lấy chồng
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về
cỏ vàng chân mộ chí

Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau
Chiều hoang tím có chiều hoang biết 
Chiều hoang tím tím thêm màu da diết
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu...
Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm
Tím tình ơi lệ ứa
Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành
Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn
Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím
Tôi ví vọng về đâu
Tôi với vọng về đâu
Áo anh nát chỉ dù lâu...

TTXVN

Bình luận


  • tran thi ngoc thai -  tranthingocthai@gmail.com
    Mỗi lần ddọc lại xuất xứ bài thơ Màu tím hoa sim tôi đều rơi nước mắt. Thật cảm động phải không các bạn. Tôi đọc bài thơ và nghe bài hát này rất nhiều lần, mỗi lần là một cảm xúc khác nhau..............
  • nguyenthilai -  thuthu_musi_maypapa@yahoo.com
    Vĩnh biệt 1 tâm hồn. Cảm ơn về những gì ông đã mang đến cho đời...
  • Trần Nhất Linh -  bichkhue213@gmail.com
    Lại một thi sĩ già nữa ra đi, thi đàn Việt Nam ngày càng có nhiều khoảng trống buồn, nàng thơ nay đang ở đâu ?
  • Nguyễn Đức Sơn -  thcsvinhthaivlqt@gmail.com
    Quả thực, tôi chỉ biết nhà thơ Hữu Loan qua bài thơ "Màu tím hoa sim"! Nhưng như vậy cũng là quá đủ. Bởi thực tế sự nghiệp của một thi sĩ, một hoạ sĩ... không nằm ở khối lượng đồ sộ của những sáng tác của họ mà nằm ở những giá trị mà họ đem đến cho cuộc đời. Trường hợp của nhà thơ Hữu Loan cũng vậy. Ngày xưa, tuổi học trò, chúng tôi đã biết "Màu tím hoa sim" (mặc dù không biết tác giả của nó là ai). Chỉ đọc một lần mà âm hưởng và tình cảm của bài thơ đem lại cứ day dứt mãi không thôi. Rồi bài thơ được phổ nhạc. Những giai điệu đằm thắm ngọt ngào của bài hát chắp cánh cho âm hưởng bài thơ lan toả đến tận ngõ ngách sâu thẳm của tâm hồn mỗi người. Với tôi, gần năm mươi năm trôi qua kể từ khi được đọc bài thơ "Màu tím hoa sim", cho đến bây giờ mỗi lần đọc lại vẫn trào dâng lai láng những xao xuyến như buổi ban đầu... Xin cảm ơn Hữu Loan đã làm cho những cung bậc tình cảm, tâm hồn của con người được hoà vào cuộc sống, theo dòng thời gian chảy mãi tới bây giờ. Có lẽ rồi sẽ chảy mãi không thôi...
  • Thịnh Văn Bạch -  thinhvanbach@gmail.com
    Khóc-thương Thi sỹ Hữu Loan. Đời vinh là thế nghiệt oan cũng nhiều. Dẫu sao trời cũng đã chiều. Thọ 95 tuổi- thật nhiều người mơ

Ý kiến bạn đọc

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng