Cập nhật lúc : 10:17 AM, 17/02/2012

Tôi có nên làm "lẽ" của anh?

(VOV) - Tôi thèm cảm giác được mang thai con trong bụng, được bế ẵm và hôn hít con, được hưởng thiên chức mà bất cứ người phụ nữ nào cũng luôn tự hào và hạnh phúc.

Khi tôi 25 tuổi, tôi quen một người bạn của bạn thân. Sau một thời gian gặp gỡ và tìm hiểu, con tim tôi đã rung động và chúng tôi quyết định tiến tới hôn nhân. Cưới anh rồi, tôi càng yêu và thương anh hơn. Vài năm chúng sống là quãng thời gian chúng tôi vô cùng hạnh phúc. Anh quan tâm tới tôi rất nhiều. Bất kể trời mưa gió rét, nếu tôi thích gì và dù vào giờ nào, anh đều sẵn sàng đi mua cho tôi.

Về bản thân mình, tôi cũng rất biết cách đối xử với chồng, gia đình và anh em họ hàng nhà chồng. Tôi không bao giờ cãi láo và một mực kính trọng mẹ chồng. Với các em chồng thì tôi cũng luôn chu đáo và ân cần. Từ ngày tôi về làm dâu nhà anh, mọi người thường bảo tôi như một chiếc cầu xích nối anh em họ hàng, làng xóm lại gần gia đình anh nhiều hơn. Vì tôi sống không giả tạo, thật với lòng mình và chân tình nên người ở quê sẽ luôn cảm nhận được những điều như thế.

Vợ chồng tôi cùng nhau làm ăn, cùng tích góp và cũng xây được căn nhà ở một huyện ngoại thành Hà Nội. Tuy nhà không to đẹp nhưng với 2 vợ chồng trẻ như chúng tôi thì đó là niềm hạnh phúc rồi. Căn nhà tiện cho cả công việc của tôi, cũng như việc kinh doanh hay phải đi các tỉnh của anh. Duy chỉ có một điều là sau mấy năm chung sống, vợ chồng chúng tôi vẫn chưa có con, dù cho cả hai đều rất cố gắng và luôn mong đợi.

Tôi đã đi khám ở các bệnh viện lớn, bác sĩ nói rằng tôi vẫn bình thường, không có dấu hiệu gì của việc vô sinh cả. Chồng tôi cũng đã đi khám 1, 2 lần. Anh về thông báo kết quả là cũng bình thường. Nhưng không hiểu sao, vợ chồng tôi đã rất cố gắng mà vẫn chưa có một đứa con. Nhưng chúng tôi đều luôn động viên nhau và mong chờ một ngày sẽ có tin vui.

Chắc cuộc sống vẫn cứ êm đềm như thế nếu không có một ngày, anh dẫn một người con gái ở Tuyên Quang về nhà gặp tôi. Họ nói là đã có con với nhau, và đứa bé đang lớn lên từng ngày trong bụng cô. Tôi thực sự bị sốc và chết lặng đi. Tôi thấy mình như đã chết ngay lúc đó và không còn muốn sống trên đời này nữa! Tôi đã làm gì sai? Tại sao người chồng luôn đầu ấp tay gối lại đối xử với tôi như vậy? Suốt 5 năm chung sống, vợ chồng tôi không một điều tiếng gì, không xô xát và luôn tôn trọng nhau. Tôi hiểu, có lẽ vì anh “khát” có một đứa con quá!

Rồi sau bao ngày vật vã, đau khổ, cuối cùng tôi đã quyết định là người ra đi trong nước mắt. Gia đình và họ hàng nhà anh rất thương tôi và động viên: “Thôi cháu ạ! Có trách thì trách số phận, trách thằng chồng cháu hư quá thôi…”. Tôi ra đi với 2 bàn tay trắng và chỉ nhận lại những gì là của mình.

Đến bây giờ, khi nghĩ lại, tôi vẫn phục bản thân mình vì đã trải qua được những ngày tăm tối đó. Tôi coi đó là ác mộng trong đời. Sau 2 năm tôi đã tự đứng lên, tự làm mới mình, nguôi ngoai đi nỗi đau và sự hận chồng. Tôi đã sống vui vẻ và tự tin hơn.

2 năm qua anh vẫn thường gọi điện cho tôi, anh xin lỗi rất nhiều vì đã đối xử với tôi như vậy. Anh nói rằng anh còn yêu tôi và cả tôi cũng vậy. Bao lần chúng tôi đã nói chuyện trong nước mắt qua điện thoại. Cảm giác hận anh không còn nữa nhưng tôi không bao giờ tha thứ cho anh. Tôi nghe họ hàng nhà anh nói rằng đứa con gái vợ mới của anh sinh ra không giống anh và nó cũng không gần gũi anh. Họ cho rằng đó không phải là con của anh. Nhưng tôi mong đó không phải là sự thật vì tôi vẫn thương anh.

Cuộc sống của tôi bây giờ cũng tốt. Tôi ít suy nghĩ hơn nên trẻ trung hơn, xinh hơn, cộng với biết cách ăn mặc nên trông tôi trẻ hơn so với cái tuổi 31 của mình. Biến cố qua đi, tôi tự tạo niềm vui cho bản thân mình. Nói chung, tôi thấy cuộc sống bây giờ cũng tạm ổn. Rồi một buổi chiều cách đây 2 tháng, đứa em gái họ rủ tôi đi cùng tới quán café để gặp một anh giám đốc ngân hàng, bàn chuyện về công việc. Chúng tôi cùng đi, em tôi và anh giám đốc nói chuyện còn tôi thì ngồi ở bàn bên cạnh. Sau hôm đó anh cứ năn nỉ xin em gái tôi số điện thoại của tôi.

Thấy em tôi cũng khó xử vì không lẽ sếp nhờ lại không giúp, và sau khi em tôi tỷ tê, cuối cùng tôi cũng đồng ý. Khi có số điện thoại của tôi, anh rất hay nhắn tin và gọi điện. Anh nói rằng trông tôi rất quen, mới nhìn lần đầu tiên anh đã rất mến tôi, và có lẽ chúng tôi có duyên với nhau từ trước. Anh là một người đàn ông thành đạt, cao to, đẹp trai và ăn nói lịch sự. Tôi nghĩ người con gái nào khi tiếp xúc cũng sẽ bị anh cuốn hút. Chúng tôi cũng mến nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tôi nghĩ có lẽ kiếp trước chúng tôi đã nợ duyên nhau thật.

Anh đã có vợ và một con gái. Vợ anh cũng chuẩn bị sinh con gái thứ 2 trong tháng tới. Thỉnh thoảng rảnh rỗi khi tan sở, chúng tôi vẫn cùng nhau uống cà phê và nói chuyện, chia sẻ với nhau nhiều điều. Công việc của anh rất bận nhưng anh vẫn dành thời gian để liên lạc, để gặp tôi và quan tâm tới tôi. Rồi một ngày anh thổ lộ rằng anh đã yêu tôi. Thực sự là tôi cũng rất xúc động, nhưng chưa biết phải nói sao. Anh nói rằng xung quanh anh không thiếu gì các cô gái trẻ đẹp nhưng có lẽ anh yêu cái vẻ nhân hậu và tính không vụ lợi của tôi.

Anh bảo rằng anh đã đi coi bói, người ta bảo anh không có con trai với vợ cả. Anh yêu tôi nên muốn tôi sinh cho anh một đứa con chung. Em họ tôi phân tích rằng: “Nếu chị không xác định đi bước nữa thì chị cứ kiếm 1 đứa con. Có con rồi hai mẹ con dựa vào nhau. Xã hội này đâu phải ai cũng có chồng mới hạnh phúc đâu? Mà anh ấy cũng có kinh tế, có thể trợ giúp chị nuôi con được”. Tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều, vì thực sự tôi cũng đã yêu anh mất rồi. Từ khi có tình cảm với anh, tôi lại không muốn mình phải sống cô đơn nữa.

Nhìn những chị bạn cùng công ty có những đứa con xinh xắn, thông minh; tôi lại ước ao, thèm khát. Tôi thèm được làm mẹ, thèm được biết cái cảm giác mang thai đứa con trong bụng, được bế ẵm và hôn hít con mình, được hưởng thiên chức mà bất cứ người phụ nữ nào cũng luôn tự hào và hạnh phúc. Nhưng tôi cũng rất băn khoăn, vì không biết rồi mẹ con tôi sẽ sống thế nào đây? Con tôi sẽ không có một gia đình trọn vẹn có cả cha lẫn mẹ. Và còn một điều nữa, đó là nếu tôi làm vậy thì chẳng khác gì tôi là kẻ thứ 3 chen vào hạnh phúc của gia đình anh. Tôi thấy bối rối quá…

**Có lẽ con người nào cũng ao ước có được một cuộc sống hạnh phúc trọn vẹn và được thoả mãn những khát khao của mình. Nhưng để đạt được điều đó, người ta sẽ phải đánh đổi hoặc bất chấp một số điều mà mình cho là trái với đạo lý. Với những kinh nghiệm của bản thân, các bạn sẽ đưa ra lời khuyên như thế nào cho cô?

Mọi ý kiến xin được gửi về cuasotinhyeu@vovnews.vn hoặc Ý kiến bạn đọc dưới bài viết./.

Minh Trang

Bình luận


  • tran le my hang -  tranlemyhang@gmail.com
    Em nên cố gắng suy nghỉ thật kỷ chị thấy 2 người đến với nhau sẽ ko hạnh phúc,nếu có con chắc chắn con em và con anh ta sẽ là những đứa trẻ đau khổ,em có thật sự chắc rằng anh ta iêu em ko? hay chỉ là ham mê nhất thời mà thôi.Em chen vào gia đình người khác thì em thử nghỉ cảm giác của em khi có người chen chân vào gia đình em là ra sao? Em cũng đã trải qua rồi.Mong em sáng suốt.
  • mai -  letuyetmai191@gmail.com
    Có kẻ chỉ muốn lợi dụng tình dục, không muốn dính dáng đến con cái, vì sợ tan nát gia đình, và phải chia tài sản. Có kẻ lại muốn lợi dụng thân xác phụ nữ, nhân danh tình yêu để kiếm đứa con nối dõi. Tình yêu ở đâu?
  • Huong -  matbiec_h10@yahoo.com
    Bạn nên bình tĩnh nhìn nhận vấn đề bạn nhé, ko nên vội vàng kẻo sau này lại đau khổ thêm lần nữa. Thứ nhất: Anh ấy không có con trai với vợ cả, điều anh ấy muốn ở đây là 1 cậu con trai, vậy nếu bạn sinh con gái thì sao? Thứ hai: bạn thử nghĩ lại cảnh khi bạn chứng kiến chồng mình đưa cô gái Tuyên Quang kia về nhà bạn đau khổ như thế nào, thì vợ anh ấy cũng sẽ giống như bạn vậy. Cuộc sống còn dài bạn a, theo như lời bạn kể bạn trẻ hơn so với tuổi, bạn vẫn đẹp, vẫn còn nhiều cơ hội. Bạn sẽ tìm được người xứng đáng với mình. Đừng nên vội vàng bạn a.
  • ngoi sao le -  haiaunhobien_st@gmail.com
    thực sự c chưa làm gì sai, c cũng là người phụ nữ bình thường, và em hiểu cảm giác của c.cần một tình cảm lấp nỗi cô đơn, thèm tiếng trẻ nhỏ.em rất khâm phúc c,sự đổ vỡ của hôn nhân lần đầu rất lớn,tổn thương sâu sắc, nhưng c đã vẫn sống tốt.c đang do dự, nhưng có thể thứ c bỏ đi sẽ lớn hơn thứ mà c có đc nếu chấp nhận sinh con cho ngưòi đàn ông này, chưa kể nếu c sinh con gái, có lẽ c sẽ phải 1 mình nuôi con cả đời, khi đó ko chỉ c, mà cả con c cũng phải chịu cảnh sống thiếu tình thương của cha.em thấy người đàn ông này cũng ko tốt thưc sự, anh ta chỉ đang cần c sinh con cho anh ta, c nên suy nghí kỹ, nhất là mình đã 1 lần vấp ngã, c có thể có những hạnh phúc thực sư. chúc c có những quyết định sáng suốt
  • Phương -  nttphuong0411@gmail.com
    Mình chưa kết hôn. Nhưng mình thật sự không tin ở tình yêu như vậy. Bạn đã từng thất bại trong chuyện gia đình nhưng bạn vẫn tin ở tình yêu như vậy sao. A ta đã có vợ nhưng vẫn yêu bạn và muốn có một đứa con trai với bạn .bạn thử nghĩ xem neu bạn không sinh cho anh ta con trai thì anh ta sẽ đối xử với bạn như thế nao? Chúc bạn sẽ có những quyết định đúng đắn và tìm thấy một hạnh phúc đích thực của minh. Thân chào!!!
  • linh -  viemviyeumaanhlieuxieu@yahoo.com
    đúng vậy quá tồi tệ luôn ý
  • Quang -  muachieu092000@yahoo.com
    có người này tất nhiên cũng có người kia thôi bạn à,đừng đánh giá chung như vậy.bạn làm lẽ người ta có thể bạn vui và hạnh phúc với tình yêu mới của bạn.Nhưng người ta sẽ nói gì sau lưng bạn,rồi hàng xóm và gia đình họ hàng sẻ nói với bạn ntn,liệu bạn có chịu được áp lực của dư luận ko?Mong bạn suy nghĩ trước khi quyết định
  • Mr.Volcano -  forever_onlylove1505@yahoo.com.vn
    Tôi cũng đã từng phản bội người tôi yêu.Đến bây giờ,tôi rất hối hận và không thể nào tha thứ cho bản thân mình.Tôi cũng không dám yêu thêm ai nữa,vì tôi luôn nghĩ đến em.Tôi đang tập sống 1 cuộc sống mà không có em.Hãy tha thứ cho anh em nhé.
  • Van -  tdvan2003@yahoo.com

    Sao thế gian này nhiều những người đàn ông tồi thế nhỉ?

Ý kiến bạn đọc

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu