Cay đắng phận “đẻ thuê”

VOV.VN - Mâu thuẫn giữa chúng tôi ngày càng tăng lên khi vợ anh biết chuyện và gọi điện mắng chửi tôi bằng những lời lẽ nặng nề.

Tôi năm nay 33 tuổi. Tôi chỉ học hết lớp 8 thì nghỉ để đi học cắt may, rồi vào miền Nam tìm việc làm. Được một thời gian thì tôi quen và yêu N, nhưng chẳng bao lâu sau, tôi phát hiện ra N đã có vợ, có con ở quê. Dù biết sự thật đó, tôi vẫn không thể cắt đứt tình cảm với anh ta.

Chúng tôi gắn bó với nhau 3 năm liền, đến khi tôi có bầu được 7 tháng thì phát hiện ra anh ta đi tán tỉnh cô gái khác. Lúc đó tôi mới 21 tuổi, một thân một mình sống xa nhà, bụng mang dạ chửa, bị người yêu phản bội nên tôi không thiết sống nữa. Tôi đã tự tử nhưng được mọi người cứu sống.

N thấy tôi làm liều như vậy nên sợ quá, gọi điện cho bố mẹ tôi vào. Bố tôi bắt phải bỏ thai dù lúc đó nó đã rất lớn. Nhưng được mọi người khuyên nhủ nên bố tôi đã đưa tôi ra Bắc, sau đó tôi sinh được một bé trai khỏe mạnh trong sự đùm bọc của gia đình. Khi con tôi được 1 tuổi thì tôi gửi cháu cho ông bà để đi làm công nhân.

Sau mấy năm thì bố mẹ tôi bỏ nhau. Bố tôi xây nhà khác và đã lấy vợ. Tôi ở cùng với mẹ và anh trai, nhưng anh em xảy ra mâu thuẫn, anh đã đánh đuổi mẹ con tôi. Mẹ tôi thì bênh anh, bao nhiêu tiền tôi đi làm gửi mẹ mấy năm liền, mẹ đem sắm sửa cho gia đình hết mà chẳng tích cóp cho tôi đồng nào. Tôi ra ở riêng mà chẳng có gì. Tôi vẫn đi làm, cố gắng để nuôi con. Dù sau này có một số người đàn ông đến tìm hiểu, nhưng tôi không nhận lời ai.



Nghe câu chuyện ở đây
Đến năm 2010, qua một người bạn mai mối, tôi quen anh H. Anh hơn tôi 20 tuổi, đã có vợ và 2 con gái. Vì vợ anh đã hết tuổi sinh đẻ nên anh muốn gửi một thằng con trai ở bên ngoài. Tôi đã tìm hiểu và biết được rằng, gia đình anh H cũng gia giáo, đàng hoàng, kinh tế khá giả, chẳng thiếu thứ gì. Anh là con trai cả trong một gia đình có 5 anh em, anh đã có thời gian đã sinh sống ở nước ngoài và gặp vợ anh ở bên đó. Sau đó họ về quê sinh sống. H hứa rằng anh sẽ lo nhà cửa cho tôi nếu tôi sinh con cho anh.

Và cuối cùng, tôi đã sinh được cho anh một thằng cu đúng như anh vẫn hằng ao ước. Anh chu cấp cho cuộc sống của 3 mẹ con tôi, anh đã đưa bố và các em của anh đến nhà tôi để nhận cháu và đã có lần đưa mẹ con tôi về nhà anh. Nhưng đến khi mẹ anh mất, tôi đòi đưa con về chịu tang bà nội thì anh lại không đồng ý. Anh bảo tôi chẳng là gì cả, chẳng có danh phận gì ở trong nhà anh hết.

Thế là tôi và anh cãi nhau. Mâu thuẫn giữa chúng tôi ngày càng tăng lên khi vợ anh biết chuyện và gọi điện chửi tôi, không nhịn được tôi cũng bật lại chị ta. Thế là từ đó, tôi, anh và vợ anh, thường xuyên cãi vã, chửi mắng nhau.

Tháng 9 năm ngoái, bố tôi cho tôi một lô đất, anh đã bỏ tiền ra xây cho tôi một căn nhà mái bằng. Tôi biết những gì anh làm cho tôi so với khả năng kinh tế của anh không là gì, nhưng đối với tôi đó là tài sản lớn lao mà có phấn đấu cả đời tôi cũng không được. Dù có nhiều xích mích, tôi vẫn thầm cảm ơn anh đã chăm lo cho mẹ con tôi.

Thế nhưng, sau đó, mâu thuẫn của chúng tôi vẫn ngày càng tăng. Có lần vợ anh chửi tôi là đứa cướp chồng của chị, cướp bố của các con chị. Thế là tôi chửi lại, chúng tôi lời qua tiếng lại với nhau. Khi tôi mách lại với anh, thì anh bênh vợ và bảo rằng “nó chửi mày là đúng, lẽ ra nó phải đánh cho mày một trận”, thế là chúng tôi lại cãi nhau.

Tôi tức quá thay toàn bộ khóa cửa, không cho anh vào nhà. Anh lấy búa phá khóa cửa, nên mọi người báo công an đến lập biên bản. Vì anh chỉ phá khóa chứ không động gì đến đồ đạc, nhà cửa, nên chỉ bị công an cảnh cáo. Từ đó mối quan hệ của chúng tôi càng xấu hơn. Cả hai càng dành cho nhau những lời thậm tệ, và khi gặp mặt hay nhắn tin, tôi chửi anh không tiếc lời, chẳng còn ngôn từ gì là không văng ra.

Nếu lúc nóng giận, chửi mắng nhau vài câu rồi thôi thì còn dễ hàn gắn, đằng này anh lại ghi hết những câu chửi của tôi vào một quyển sổ, rồi có hôm mang đến đọc lại cho tôi nghe. Tôi tức quá, cũng lấy bút dạ ghi những câu anh chửi tôi lên tường phòng ngủ của chúng tôi.

Thực ra nhiều khi bình tĩnh lại, tôi cũng biết là mình đã quá đáng, đã láo với anh. Vì dù sao anh cũng hơn tôi đến 20 tuổi, nếu không sống với nhau thì thôi, việc gì phải chửi bới nhau như thế. Nhưng anh thì không bao giờ nhận là mình có lỗi và không ân hận đã giành cho tôi những lời lẽ thô tục và nặng nề như thế.

Gần đây, anh muốn làm lại giấy khai sinh cho con, vì trước đây khi chưa tiện, tôi chỉ ghi tên mẹ trong giấy khai sinh của cháu mà không có tên cha. Nhưng tôi nhất định không đồng ý cho anh sửa giấy khai sinh. Tôi sợ rằng nếu làm như vậy, anh sẽ đưa con tôi đi mất và không cho tôi nuôi con nữa. Anh bảo rằng nếu tôi không đồng ý thì anh sẽ không chu cấp cho mẹ con tôi nữa. Thế là chỉ vì việc này mà chúng tôi lại cãi chửi nhau suốt một thời gian dài.

Tôi biết rằng đúng là tôi đến với anh và chấp nhận một lần nữa sinh con mà không có chồng cũng chỉ vì tiền. Tôi vẫn biết anh không phải là người xấu, anh đã giữ đúng lời hứa và chu cấp cho mẹ con tôi, nhưng những gì anh đối xử với tôi như vậy có quá đáng lắm không? Nhiều khi tôi rất chán nản, chẳng biết rồi cuộc sống của mình sau này sẽ ra sao đây?/.
PV/VOV
Mọi thông tin, bài viết cộng tác của độc giả cho chuyên mục Đời sống có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ: doisongvov.vn@gmail.com

Bài liên quan

Video đang được xem nhiều
Cận cảnh Porsche Cayenne S 2018 giá 7,7 tỷ đồng tại Hà Nội
VOV.VN - Thêm nhiều trang bị tùy chọn, chiếc Porsche Cayenne S 2018 được trưng bày tại Hà Nội có giá lên tới 7,7 tỷ đồng thay vì 5,47 tỷ đồng như bản tiêu chuẩn