Bạn trai hơi tí là giận

Càng ngày anh càng quá đáng, hơi một tí là giận, giận đến vài ba ngày. Khi tôi nhắn tin xin lỗi làm lành, anh lại càng chảnh.

Tôi kém anh 6 tuổi nhưng dường như chúng tôi phải chênh lệch đến 10-15 tuổi mới đúng. Tôi, một người con gái sống đầy nhiệt huyết, năng động và thích ồn ào, còn anh ngược lại, gia trưởng, cổ hủ. Chúng tôi chưa bao giờ cùng chung quan điểm, mỗi khi cãi vã điều duy nhất anh nghĩ đến là lời chia tay. Tôi đã trải qua cuộc tình đầu đầy sóng gió, nhưng chưa một lần nào phải nhận lỗi, vốn được nuông chiều và tính bất cần ấy khiến tình đầu tan vỡ, kèm theo đó là sự phản đối của bố mẹ. Tôi suy sụp và chưa bao giờ thấy mình thất bại như vậy.

Từ khi quen anh tôi hoàn toàn khác, từ cách ăn nói, cư xử và ngay trong chuyện cãi nhau tôi cũng là người chủ động làm lành. Những tưởng mình rút kinh nghiệm một lần, kết quả sẽ khác, vậy mà mọi thứ càng trở nên tồi tệ hơn. Dường như người ta thấy được điểm yếu của tôi mà không coi tôi ra gì. Tôi rất sợ mất đi người mình yêu thương, vì vậy càng yêu anh nhiều hơn, biết quan tâm, học nấu ăn, biết nhận lỗi.

Tôi không còn tính kiêu căng, bất chấp và bất cần, cũng chưa bao giờ buông lời nói láo. Vậy mà càng ngày anh càng quá đáng, hơi một tí là giận, giận đến vài ba ngày. Khi tôi nhắn tin xin lỗi làm lành anh lại càng kiêu, sự im lặng của anh khiến tôi muốn phát điên, rồi tôi lại đến tìm anh. Sau mỗi lần như thế mọi chuyện mới được giải quyết tạm ổn. Ấy vậy mà mọi thứ cũng chẳng được lâu, chỉ một chuyện cực nhỏ thôi anh cũng có thể buông lời chia tay bất cứ lúc nào.

Tôi 21 tuổi, đang trong vòng tay của bố mẹ, thích đi chơi, thích tóc màu, ăn mặc nghịch ngợm và một chút tomboy, thích gặp gỡ bạn bè kèm theo anh đi cùng nhưng anh không thích điều đó. Với bạn bè tôi, anh không nhiệt tình, dường như đó chỉ là ép buộc hay lấy lệ thôi.

Tôi cũng dẫn anh về nhà chơi vài lần, bố mẹ không phản đối gì vì nhìn anh hiền, ăn nói dễ nghe, đứng đắn và lịch sự. Những người U60 như bố mẹ hầu như đều thích cả. Yêu nhau hơn một năm, anh chưa bao giờ có ý định dẫn tôi về nhà, bạn bè cũng chưa bao giờ. Mỗi lần anh nghe điện thoại hay ai đó hỏi chỉ trả lời "Yêu đương gì, giờ chưa yêu ai''. Tôi cảm thấy rất tủi thân nhưng cứ đến lúc hỏi anh lý do thì chắc chắn giữa chúng tôi xảy ra cãi vã.

Anh nói "Giờ chưa phải lúc, anh nghĩ nó không cần thiết. Em có vẻ quan trọng chuyện ra mắt còn anh thì không, em muốn nghĩ anh thế nào cũng được, anh không quan tâm. Không yêu được thì dừng lại, còn nếu tiếp tục em đừng bao giờ trách móc gì".

Tôi quá dễ dãi trong chuyện hòa giải, nếu như anh có lỗi, chỉ cần nói xin lỗi một câu tôi cũng thấy vui và đồng ý ngay, còn ngược lại..., tôi rất vất vả khi anh giận. Những ngày lễ tình yêu, 8/3, sinh nhật tôi, chưa bao giờ anh tặng thứ gì dù là nhỏ nhất, còn tôi hết mực yêu thương và không tiếc gì. Tôi không hề tính toán nhưng ít nhất cũng không đáng bị đối xử như vậy. Tôi có cố chấp quá không, một người đàn ông như thế mà tại sao tôi không thể dứt bỏ? Lý trí muốn quên nhưng trái tim không thể./.

Theo VNExpress
Mọi thông tin, bài viết cộng tác của độc giả cho chuyên mục Đời sống có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ: doisongvov.vn@gmail.com

Bài liên quan

Video đang được xem nhiều
Gương mặt thân quen nhí: Xuân Bắc trêu đùa Hoài Linh
VOV.VN - Ngoài màn trình diễn của các thí sinh nhí, tập 10 "Gương mặt thân quen nhí" cũng hứa hẹn với những pha "chặt chém" hài hước của 3 vị Ban giám khảo.
VOV_AllPage