Ca khúc Lá Đỏ: Tình yêu, niềm tin và hy vọng

VOV.VN - “Lá đỏ” vẫn mãi bừng lên hồng thắm những “Giấc mơ” tuyệt đẹp – những ước mơ cao cả về lẽ phải, tình yêu và hy vọng.

Gặp em trên cao lộng gió

Rừng Trường Sơn ào ào lá đỏ

Em đứng, đứng ở bên đường như quê hương

Vai áo bạc, quàng súng trường

Đoàn quân vẫn đi vội vã

Bụi Trường Sơn nhòa trong trời lửa

Chào em, em gái tiền phương

Ơi em gái tiền phương

Hẹn gặp nhé giữa Sài Gòn...”.

Đoàn quân đang hành quân tiến về Sài Gòn cuối năm 1974 và đầu năm 1975 mà nhà thơ Nguyễn Đình Thi đã chứng kiến. Trên đường đi, họ gặp những cô gái cũng đang trên đường ra trận. Họ vẫy chào nhau và hẹn gặp lại  giữa Sài Gòn hoàn toàn giải phóng. Những chàng trai như được tiếp thêm sức mạnh, càng hăng hái tiến lên phía trước.

Ở đây, ngoài chủ thể “Em gái tiền phương”, đang đứng bên đường tiễn đưa đoàn quân vượt Trường Sơn tiến về Sài Gòn, chúng ta còn cảm nhận được chủ thể thứ hai, đó là đoàn quân hừng hực quyết tâm giành chiến thắng và niềm tin gặp lại trong ngày thắng lợi.

ca khuc la do: tinh yeu, niem tin va hy vong hinh 0
Nhà thơ Nguyễn Đình Thi

Mở đầu ca khúc “Lá đỏ”, cả Nguyễn Đình Thi và Hoàng Hiệp đã rất khéo tạo được một không gian cao rộng, kì vĩ của núi rừng trong cả Thơ và Nhạc, khiến người nghe ngỡ ngàng, sững sờ, choáng ngợp. Nó đã toát lên vè khỏe khoắn, sự chắc nịch hừng hực khí thế trong bước quân hành vừa hùng dũng, tự tin, vừa yêu đời say đắm của những chàng trai tràn trề sức sống của tình yêu người và yêu đời.

Một cuộc gặp mang tính lịch sử, in đậm dấu ấn cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của toàn dân tộc. Lịch sử sắp sang trang mới. Bởi cái không gian cao rộng, lộng gió cùng vẻ đẹp nguyên sơ, bí ẩn, với màu đỏ mạnh mẽ hưng phấn của một rừng lá đỏ, cho ta cảm nhận điều đó.

Hình ảnh: Rừng ào ào lá đỏ đâu phải chỉ miêu tả thiên nhiên? Nó còn là một ẩn dụ cho khí thế hào hùng, cho sức mạnh không gì ngăn cản của điệp trùng bàn chân lính trẻ mang cả tình yêu và niềm tin ra trận. Sức khỏe của tuổi hai mươi, tuổi “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/ mà lòng phơi phới dậy tương lai”.

Từ láy ào ào –với nguyên âm tròn rộng cùng thanh huyền tạo nên cảm giác phấn khích. Tâm điểm của không gian có một không hai ấy là Em – người con gái Giải phóng quân – Em là quê hương. Mộc mạc, bình dị; dịu hiền, lạc quan, cứng rắn, kiên định. Một biểu tượng cho thanh bình giản dị, chịu thương, chịu khó, mộc mạc chân chất – Vai áo bạc, quàng súng trường - một biểu tượng cho chiến tranh, khói lửa. Nó tương phản nhau, nhưng cả hai ở trong em lại vô cùng hài hòa tạo nên cái đẹp đầy quyến rũ.

Chỉ bằng hai nét phác thảo bờ vai mà biểu hiện một bức chân dung cô Giải phóng quân duyên dáng, cứng cỏi, lạc quan. Bức chân dung điển hình của nữ Giải phóng quân miền Nam thời chống Mỹ. Đầu đội mũ tai bèo, áo bà ba, cổ quàng khăn rằn, buông hờ mái tóc bay theo chiều gió. Một bức chân dung tuyệt đẹp!

ca khuc la do: tinh yeu, niem tin va hy vong hinh 1
Nhạc sĩ Hoàng Hiệp

Tiếp đến, ta  nghe thấy rất rõ âm thanh rầm rập của đoàn quân điệp trùng lá ngụy trang cuốn theo bụi đỏ: Đoàn quân vẫn đi vội vã/ Bụi Trường Sơn nhòa trời lửa. Chiến tranh dưới ngòi bút của đôi tác giả Nguyễn Đình Thi và Hoàng Hiệp không có âm thanh cuồng nộ của máy bay rít, không có âm thanh ghê rợn xé gió của bom rơi, không có sự khủng khiếp của chết chóc, nhưng ta vẫn cảm thấy sự hối hả, sự cần thiết nơi chiến trường: Quân đi vội vã và sự khốc liệt của chiến tranh đang chờ phía trước: Nhòa trời lửa.

Kết thúc là lời tạm biệt hẹn gặp vô cùng thân thiết, yêu thương. Chỉ một từ nhé nhỏ nhẹ mà sao đằm sâu cảm động đến thế. Lời hứa hẹn có niềm tin tất thắng của cả dân tộc: Hẹn gặp nhé giữa Sài Gòn. Có phải sự tiên đoán trong cảm thức tinh nhạy của người nghệ sĩ? Đây là một cuộc hẹn lịch sử kỳ lạ, đầy ấn tượng và mãi mãi khát khao.

Khi còn sống nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Thi từng đến thăm Đài TNVN kể chuyện đi Miền Nam và viết bài thơ “Lá Đỏ”. Ông tâm sự: “Những người làm đường kia “lớn” hơn những gì mà ta nghĩ về họ. Chiếc lá săng dẻ đầu mùa khô đỏ như máu, ngẫu nhiên rơi xuống trước mặt mình... để hôm đó nẩy ra ý thơ”.

Chiếc lá đỏ chỉ là một kích thích ngọn lửa tâm hồn của Nguyễn Đình Thi. Nhà thơ đã từng suy nghĩ sâu xa như một nỗi niềm. Theo ông, trên thế giới chưa có nơi nào phụ nữ ra trận nhiều như ở Việt Nam. Ở chiến trường Điện Biên Phủ, có khoảng năm vạn chiến sĩ thì đã có khoảng vài ba vạn dân công tiếp sức trong đó phần lớn là phụ nữ…

Nhà thơ kể chuyện lần vào miền tây Quảng Bình ông cũng đã “giải vây” cho một trạm trưởng khi điều đại đội nữ trái với “hợp đồng” vì quá địa phận Quảng Bình. Chị em xôn xao, nhưng khi được nhà thơ cho biết đây là lệnh bí mật, muốn giao phó cho đơn vị giỏi giang, dũng cảm đi canh giữ kho quân nhu, quân trang rất quan trọng thì tất cả đều reo lên sung sướng và hồ hởi lên đường giữa mùa lá đỏ.

Theo ông Lá đỏ, lá vàng, lá xanh chỉ là hình tượng, những biểu tượng trạng thái, hình hài con người, đời người. “Lá đỏ” vẫn mãi  bừng lên hồng thắm những “Giấc mơ” tuyệt đẹp – những ước mơ cao cả về lẽ phải, tình yêu và hy vọng.

Hôm thu thanh lần đầu bài hát “Lá Đỏ”, tại phòng thu M ở Đài TNVN có mặt cả hai tác giả Nguyễn Đình Thi và Hoàng Hiệp. Hai anh rất ưng ý, nhạc sĩ Triều Dâng và tôi cũng như các nhạc công dàn nhạc của Đài cùng với nghệ sĩ Quốc Hương rất vui khi được chụp ảnh lưu niệm  cùng “Lá đỏ” - Lời hứa hẹn của tình yêu và niềm tin tất thắng./.

Nghe ca khúc Lá Đỏ:

ca khuc la do: tinh yeu, niem tin va hy vong hinh 2

Chuyện chưa kể về bài hát “Diệt phát xít” của Nguyễn Đình Thi

VOV.VN - Giữa những ngày tháng 9 lịch sử, mỗi khi nghe bài hát “Diệt phát xít” lại càng nhớ một người con của Hà Nội - nhà văn, nhạc sĩ Nguyễn Đình Thi.

Dân Huyền

Bài liên quan

PC_Detail_Footer_470
Video đang được xem nhiều
Lợi dụng “đúng quy trình” để bổ nhiệm người nhà
VOV.VN - “Bổ nhiệm cán bộ đúng quy trình” - khái niệm này đang bị lạm dụng nên gây bức xúc, bất bình trong dư luận.
VOV-artice-160x600
PC-VOV-artice-video
VOV-left-160x600
VOV-right-160x600
VOV_BalloonAds