Hồi ức của một chiến sỹ Điện Biên năm xưa
Trong trận vây ép địch ở đồn Nà Noọng, ở phía Tây Điện Biên Phủ, anh em chia nhau quan sát, đánh lừa địch bằng cách đội mũ vào đầu khẩu súng giơ lên nhấp nhô trên mặt giao thông hào nhử cho địch nhìn thấy để cho chúng bắn…
“Tôi rất vinh dự và tự hào đã được tham gia chiến đấu tại chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, ngày nay vẫn khoẻ mạnh và lại chuẩn bị cho kỷ niệm 55 năm ngày chiến thắng vẻ vang của dân tộc”. Đó là cảm tưởng của Thượng sỹ, cựu chiến binh Nguyễn Vạn Phúc, nguyên Tiểu đội trưởng trinh sát thuộc Đại đội 277, Tiểu đoàn 79 Trung đoàn 102 Sư đoàn 308. Được hỏi về kỷ niệm sâu sắc nhất trong chiến dịch Điện Biên Phủ năm xưa, Thượng sỹ Nguyễn Vạn Phúc hào hứng cho biết đó là trận đánh bộc phá mở đường cho quân ta tiến vào đồi A1, bắn tỉa ở đồi Nà Noọng và cắm cờ chuẩn ở đồn phía Đông Nà Noọng.
Ông Phúc nhớ lại: “Tối hôm ấy, Đại đội 269 thuộc Tiểu đoàn 54 có nhiệm vụ cắt dây thép gai mở cửa cho đơn vị bạn đánh chiếm đồi A1 (giai đoạn 1). Tổ tam tam do tôi chỉ huy mang theo bộc phá luồn vào hàng rào dây thép gai của địch. Sau khi đặt bộc phá ống xong, tôi báo cáo trung đội trưởng, và được lệnh đợi khi có đạn bắn vạch đường thì giật nụ xoè cho bộc phá nổ. Tổ của tôi đã thực hiện được hai quả thành công dọn được khoảng 4-5m lối vào lô cốt địch, thì bỗng xuất hiện hoả lực súng đại liên của địch bắn ra sối xả cản đường tiến chủ yếu của quân ta, buộc đội hình 269 phải tản ra hai bên để chuẩn bị mở đường từ hướng khác. Đến đây chúng tôi mới nhận ra rằng đã chọn hướng đột phá nhầm vào chính diện ổ hoả lực của địch, do chúng nguỵ trang quá kỹ nên không phát hiện được.
Đây là bài học cho chúng tôi trong các trận đánh tiếp sau, và trong suốt thời gian chiến dịch. Trong trận này, tôi bị pháo địch bắn bị thương và phải về tuyến sau điều trị mất 10 ngày. Sau này, tuy không giỏi thơ lắm, nhưng tôi đã sáng tác một bài để ghi lại kỷ niệm trong trận đánh này. Bài thơ có đoạn:
Nhìn trời pháo sáng vạch đường
Ầm ầm đạn súng chiến trường bay ra
Tia xanh, tia trắng loé qua
Coi dây bộc phá lệnh đà chớ quên
Đây là quả pháo đầu tiên
Rào gai đặt dưới giật liền quay sau
Xì xì tiếng nổ rất mau
Tung ngay một mảng đi đâu không còn
Trong đồn súng lớn, súng con
Nhằm ra cùng hướng bắn dồn như mưa
Tình hình diễn biến ai ngờ
Không may mảnh pháo lại sờ bắp chân...
Trong trận vây ép địch ở đồn Nà Noọng, ở phía Tây Điện Biên Phủ, nhiệm vụ đặt ra trong trận đánh này là bắn tỉa để tiêu hao sinh lực địch và tạo ra sự căng thẳng cho quân địch trên chiến trường. Đây cũng là chủ trương của Bộ Tư lệnh mặt trận Điện Biên Phủ. Thời đó chưa có súng bắn tỉa chuyên dụng có kính ngắm như bây giờ, nên chúng tôi phải dùng súng Trung chính để bắn tỉa. Anh em chia nhau quan sát, người đánh lừa địch bằng cách đội mũ vào đầu khẩu súng giơ lên nhấp nhô trên mặt giao thông hào nhử cho địch nhìn thấy để cho chúng bắn. Khi bắn, chúng buộc phải nhô lên khỏi công sự, khi đó các tay súng bắn tỉa của ta dễ phát hiện mục tiêu để bắn tiêu diệt địch. Tuy không thể đếm chính xác có bao nhiêu tên địch bị bắn chết, nhưng đây là hình thức đánh có hiệu quả trong quá trình vây ép địch làm cho chúng ăn không ngon, ngủ không yên, luôn nơm nớp lo sợ.
Nhận nhiệm vụ cắm cờ chuẩn ở đồn phía Đông Nà Noọng, tôi được yêu cầu bí mật tiếp cận chân lô cốt của địch ở đồi phía Đông Nà Noọng. Khi tôi bò vào hướng lô cốt của địch thì gặp một tên lính Pháp gác đang ngồi ngủ gật ở giao thông hào tôi ném lựu đạn làm nó bị thương nặng và kêu la ầm ĩ “Việt Minh ta la lát”, “Việt Minh ta la lát” (Việt Minh ném lựu đạn). Trong mịt mù khói súng đạn, tôi đã kịp thời nhảy vọt lên cắm cờ chuẩn vào cạnh lô cốt của địch, tạo điều kiện cho pháo ĐKZ 75 của ta bắn chính xác vào lô cốt của địch. Cờ chuẩn của chúng tôi lúc đó chỉ đơn giản là hai cái thông nòng súng K50 nối vào nhau và trên đầu buộc mảnh vải dù pháo sáng lấy được của địch, đủ để pháo binh của ta phát hiện đo đạc bắn chính xác mục tiêu. Sau khi cắm xong cọc chuẩn, tôi kịp chạy về phía sau chừng 5 - 7 m thì hàng loạt đạn pháo của ta đã trút lên lô cốt địch tạo điều kiện cho bộ binh ta tiếp cận đánh chiếm mục tiêu của địch. Thời gian này tôi là tiểu đội trưởng trinh sát thuộc Đại đội 277, Tiểu đoàn 79 Trung đoàn 102 Sư đoàn 308.
Để ghi lại kỷ niệm của trận chiến đấu này, tôi cũng đã làm một bài thơ với tiêu đề Cắm cờ chuẩn:
Đê Ka Z bảy lăm ly
Nay ta đã có vậy thì dùng ngay
Trên giao nhiệm vụ chiều nay
Cho người xem xét báo đây trước giờ
Ba(1) tôi nhận lệnh đang chờ
Mang nhiều lựu đạn với dù cắm chông
Lùi về sau tiến hướng đông
Nơi hào đã bé lại nông gập ghềnh
Đi đâu suy nghĩ phân vân
Nơi đây chính lúc lập công chắc rồi
Ồ trông tên giặc nó ngồi
Tay dang lựu đạn lăng rơi sát người
Xì vàng nổ đấy chết thôi
Bồi thêm vài quả cũng rơi đấy liền
Ôi ta la lát(2) Việt Minh
Nghe thêm nó cứ kêu rên luôn mồm
Đi sau Lĩnh, Lưu(3) cùng đường
Xì xì lăng tiếp chặn đường địch lui
Không xa dùng tiểu liên chơi
Băng này mà nổ hết đời bọn bay
Chưa ngờ nòng súng đất đầy
Thôi lao lên đấy cắm cây cờ dù
Xong rồi lại xuống yên du
Mường Thanh dội pháo vù vù tới đây
Oàng oàng mảnh pháo đất bay
Cờ dù nghiêng xuống ngả ngay mép hào
Pháo binh tín hiệu giơ cao
Mục tiêu không thấy tôi lao cắm liền
Được rồi cờ chuẩn đứng yên
Pháo binh nhìn rõ phất rền tránh xa
Anh em tạt mé rút ra
Ùng oàng trúng đích khói sà hơn mây…
Đến nay, 55 năm đã trôi qua, khi nhắc về chiến thắng Điện Biên Phủ vẻ vang, tôi lại bồi hồi xúc động nhớ về những đồng đội của tôi ngày ấy. Tuy họ đã hy sinh nhưng dường như, tiếng nói của họ vẫn còn văng vẳng bên tai tôi như những ngày cùng chung chiến hào./.
Ghi chú: (1) tổ 3 người; (2) ném lựu đạn; (3) đồng chí Lĩnh và Lưu cùng tổ 3 người