Nơi chiến tranh chưa kết thúc
Đó là nơi nỗi đau của chiến tranh vẫn còn nằm lại, những người lính không thể trở lại với cuộc sống thường nhật bên gia đình vợ con
Cách Quốc lộ 1A chừng 10 cây số, Trung tâm điều dưỡng thương binh Kim Bảng, Hà Nam là nơi ở và điều trị của hơn 100 thương-bệnh binh. Đặc biệt trong số đó có 40 thương binh nặng bị loạn thần sau chấn thương.
Nằm tận cùng trong khu điều dưỡng là khoa Kích động, để vào trong chỉ có một đường duy nhất luôn trong tình trạng “cửa đóng- then cài”. Bệnh nhân của khoa thậm chí không nói được, không nhớ mình là ai và không biết tại sao mình lại ở nơi này.
Họ được sống trong một điều kiện rất tốt, được sự chăm sóc tận tình nhưng hằn sâu trong tâm trí vẫn là những năm tháng chiến đấu ác liệt. Nhưng khi trái gió-trở trời, ký ức chiến tranh lại hiện về dày vò cả thể xác và tinh thần. Những lúc như thế, góc phòng, khoảnh sân nhỏ của trung tâm trở thành chiến trường...
Những hình ảnh dưới đây kể lại một phần đời sống của họ, độc giả có thể hiểu thêm phần nào về đau thương, mất mát của những người đã hiến dâng cả cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng đất nước.
![]() |
|
Đằng sau cánh cổng sắt này là nơi ở của 40 bệnh nhân đều là những thương binh hạng 1/4. Đa phần họ bị loạn thần sau chấn thương do chiến tranh. Nơi đây chỉ có một cửa vào luôn trong tình trạng được khép kín để đề phòng bệnh nhân trốn ra ngoài. |
|
|
. Nhiều người trong số họ không thể nhớ nổi mình là ai, tại sao lại đến nơi này và đã sống ở đây bao lâu. |
|
|
Người thương binh này là Nguyễn Xuân Tái, ông bị tâm thần phân liệt, cứ nhìn thấy nước là tắm, thậm chí còn xé cả quần áo. Trường hợp như ông Tái không phải là hiếm, mỗi khi trái gió – trở giời, những người này lại bị những cơn đau hành hạ. |
|
|
Giờ uống thuốc của các cựu binh được điều trị đặc biệt, mỗi ngày họ phải uống thuốc đều đặn 2 lần. Tuy nhiên thuốc cũng chỉ làm dịu cơn bệnh chứ không ai khỏi hoàn toàn. |
|
| Mỗi khi uống xong, các y sỹ buộc phải để người bệnh lè lưỡi ra để kiểm tra họ đã uống thuốc thật hay chưa. Có nhiều người uống cả lít nước nhưng vẫn ngậm thuốc trong miệng. |
|
| Vượt qua nỗi đau của chiến tranh, những khi tỉnh táo, họ cố gắng tập luyện, lao động. |
|
| Rất hiếm bác sĩ, y tá…muốn tới công tác tại đây. Hiện tại, trung tâm này chỉ còn 1 bác sỹ duy nhất còn lại là 8 y tá và 2 hộ lý, chăm sóc 40 thương binh bị bệnh tâm thần và gần 100 thương binh khác. Họ làm việc bằng tình yêu thương, sự kính trọng đối với những người đã hiến dâng cuộc đời mình hòa bình, thống nhất. |
![]() |
| Ông là Trần Văn Trọng, 65 tuổi, từng là đại đội trưởng một đơn vị bộ binh và là người khỏe nhất ở đây. Ông đã ở trung tâm này 33 năm kể từ khi bị thương ở chiến trường C. Ông Trọng có 3 người con trai, thỉnh thoảng ông vẫn về thăm nhà. Tuy vậy, nguyện vọng của ông là được sống và chết ở đây. |
|
| Điều dưỡng viên Đinh Công Sơn chăm sóc bữa ăn cho thương binh. Mỗi người trung tâm này được hưởng chế độ ăn 1,8 triệu đồng/tháng. |
|
| Được chăm sóc chu đáo song những thương binh đã không thể t sống cuộc sống hòa bình do họ tạo nên. Cuộc đời những người này mãi mãi trong ám ảnh của Chiến tranh. |

