Sao cho có lý, có tình!

Dưới cái nắng oi bức của ngày hè tháng 6, một người đàn ông gầy, nhỏ, làn da sạm đen, mắt trũng sâu, khệ nệ ôm tập tài liệu dày, xếp gọn gàng theo từng mốc thời gian đến kêu cứu tại Báo TNVN.

Ông nói, giọng run run: “Cực chẳng đã tôi mới phải kiện cháu tôi. Ai ngờ, chuyện rõ như ban ngày mà cán bộ các cấp lại kéo dài nỗi đau đớn của tôi bằng cách mỗi cấp giải quyết một kiểu, khiến cậu cháu tôi càng thù oán nhau thêm…”.

Cháu ở nhờ rồi chiếm nhà cậu

Ông là Lê Văn Khá, trung tá công an đã nghỉ hưu tại tổ 2, phường Đồng Xuân, thị xã Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc. Với khuôn mặt khắc khổ, giọng nói run run, ông kể: Lê Văn Nhì là cháu gọi ông bằng cậu ruột. Nghĩ tình máu mủ ruột rà, ông không quản công sức xin cho cháu từ thôn Đồng, xã Quang Minh, huyện Mê Linh lên thị trấn Xuân Hòa làm công nhân tại Nhà máy Xe đạp Xuân Hòa. Không những thế, ông còn cho cháu ở nhờ nhà mình từ năm 1987. Đến năm 1994, khi cháu lấy vợ, ông còn cho vợ chồng người cháu được ở nhờ trong 2 gian nhà cấp 4 do ông xây dựng.

Ông Lê Văn Khá bên tập tài liệu

Đến tháng 9/2007, anh Nhì tự ý xây nhà kiên cố trên diện tích đất của ông. Ông không đồng ý, anh Nhì cứ xây, buộc lòng ông phải làm đơn gửi UBND phường Xuân Hòa (nay là phường Đồng Xuân) nhờ can thiệp. Ông không ngờ, đơn của ông có đi mà không có hồi âm, còn cháu ruột của ông thì cứ ngang nhiên chiếm đất của ông để xây nhà.

Không nản lòng, ông liên tiếp gửi đơn đến các cơ quan chức năng của phường. Cuối cùng, cán bộ UBND phường Đồng Xuân cũng đến làm việc với hai gia đình. Tuy nhiên, thay vì yêu cầu anh Nhì phải ngừng xây nhà trên đất của ông thì UBND phường lại chuyển hồ sơ lên UBND thị xã Phúc Yên. Ông đành khắc khoải ngóng chờ…

Cấp thị xã tuyên: Cậu đúng, cháu sai!

Ngày 28/11/2007, Phòng Tài nguyên và Môi trường thị xã Phúc Yên có Báo cáo số 31/BC-TNMT do ông Hoàng Trọng Lợi, Trưởng phòng TN-MT thị xã ký về việc giải quyết tranh chấp đất đai giữa hộ ông Lê Văn Khá với hộ anh Lê Văn Nhì.

Báo cáo có nội dung: Công nhận diện tích hộ ông Khá sử dụng là 380,0m2 theo giấy tạm cho sử dụng đất của UBND huyện Mê Linh cấp năm 1988 và biên bản kiểm tra diện tích hộ gia đình, cá nhân năm 1989. Đồng thời khẳng định hộ anh Nhì không được UBND huyện Mê Linh cấp 190,4m2 đất như trình bày tại buổi làm việc; hộ anh Nhì đang xây dựng nhà ở trên diện tích đất của hộ ông Khá. Phòng TN&MT đề nghị UBND thị xã Phúc Yên chỉ đạo UBND phường Xuân Hòa giải quyết theo hướng: yêu cầu anh Lê Văn Nhì trả lại diện tích đất cho hộ ông Lê Văn Khá.

Sau đó, tại Kết luận số 02/KL-UBND ngày 9/1/2008 và đặc biệt tại Quyết định số 165/QĐ-CT ngày 29/1/2008, đều do ông Lưu Xuân Cơ, Phó Chủ tịch UBND thị xã Phúc Yên ký đã khẳng định quyền lợi hợp pháp của ông Khá đối với diện tích đất tranh chấp, khẳng định anh Nhì đang xây nhà trái phép trên diện tích đất của hộ ông Khá; giao UBND phường Xuân Hòa làm các thủ tục cần thiết theo quy định của pháp luật, buộc anh Lê Văn Nhì phải trả lại diện tích đất cho ông Lê Văn Khá. Quyết định cũng yêu cầu Phòng Quản lý đô thị, UBND phường Xuân Hòa đình chỉ và xử lý việc xây dựng trái phép của hộ anh Lê Văn Nhì.

Tuy nhiên, không hiểu sao, sau tất cả những văn bản và quyết định kể trên của UBND phường Đồng Xuân và UBND thị xã Phúc Yên, anh Lê Văn Nhì vẫn tiếp tục xây nhà trên đất của ông Lê Văn Khá.

Cơ quan tham mưu của tỉnh tuyên: Cậu sai, cháu đúng!

Trong khi ông Lê Văn Khá đang hoang mang về hiệu lực pháp lý của quyết định do Phó Chủ tịch UBND thị xã Phúc Yên ký ban hành, thì thật bất ngờ, ngày 1/8/2008, ông Phạm Đình Thi, Phó Giám đốc Sở Tài Nguyên và Môi trường tỉnh Vĩnh Phúc lại ký Báo cáo số 202/TNMT-TTr có nội dung ngược lại:

“Chưa đủ cơ sở kết luận hộ ông Nhì sử dụng đất và xây dựng nhà trên diện tích 66,1m2 đất nằm trong 292,8m2 đất của hộ ông Khá được UBND huyện Mê Linh tạm giao cho sử dụng năm 1988. Diện tích 66,1m2  đất gia đình ông Nhì đã ở, sử dụng từ năm 1994 đến nay và đã thực hiện nộp thuế nhà đất với Nhà nước từ năm 1996 đến năm 2007. Do đó, đề nghị UBND tỉnh chỉ đạo giao cho UBND thị xã Phúc Yên cho phép hộ ông Nhì được sử dụng 66,1m2 đất. Hộ ông Nhì phải thực hiện nghĩa vụ tài chính khi được hợp thức, cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất theo quy định của pháp luật”.

Ngôi nhà bán đồ thờ cúng do anh Nhì chiếm đất của ông Khá

Ông Khá còn bàng hoàng hơn trước thực tế: Ông có đầy đủ giấy tờ hợp pháp về diện tích đất nhưng lại không được Sở TN&MT tỉnh Vĩnh Phúc công nhận; trong khi anh Nhì - cháu ông không đưa ra được bất cứ giấy tờ nào ngoài giấy chứng nhận nhân khẩu thường trú hộ khẩu tập thể và biên lai thu thuế nhà đất từ năm 1996 đến 2007 thì lại được hướng dẫn làm Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. “Tại sao lại có sự vô lý như vậy?”, ông Khá bức xúc.

Thanh tra tỉnh lật lại: Cậu hoàn toàn đúng!

Đương nhiên là ông Lê Văn Khá không thể chấp nhận phán xét vô lý của Sở TN&MT tỉnh Vĩnh Phúc nên tiếp tục làm đơn khiếu nại.

Ngày 22/12/2008, tại Báo cáo số 95/BC-TTr-TD&XLĐT do ông Trần Thành Xây, Phó Chánh thanh tra tỉnh Vĩnh Phúc ký, khẳng định: Ông Khá không đồng ý với kết quả xác minh của Sở TN&MT là có cơ sở vì: đất ở của hộ ông Lê Văn Khá có nguồn gốc rõ ràng, được UBND huyện Mê Linh tạm giao năm 1988, đất lấn chiếm đã được xử lý và cho sử dụng từ năm 1989. Đất do mua nhà thanh lý để ở và vật kiến trúc trên đất năm 1988, đến năm 1989 đất của hộ ông Khá đã được thể hiện trên bản đồ địa chính, tờ bản đồ số 2, bản đồ 299 thửa số 284 diện tích 584m2.

Trong quá trình sử dụng đất, hộ ông Khá vẫn sử dụng thường xuyên để ở từ năm 1989 đến nay, không mua bán, cho tặng, chuyển nhượng quyền sử dụng đất với ai, không có tranh chấp với các hộ liền kề, thực hiện đầy đủ nghĩa vụ tài chính.

Sự khác nhau về diện tích qua Bản đồ 299 lập năm 1989 (584m2), Bản đồ hiện trạng lập năm 1999 (546,2m2) và Biên bản đo hiện trạng năm 2007 (529,69m2) là do phương pháp đo. Ranh giới khuôn viên đất của ông Khá từ năm 1989 đến nay vẫn ổn định, trong đó ông Khá có cho anh Nhì ở nhờ từ năm 1994 trên diện tích 66,1m2. Anh Nhì đã chiếm dụng và xây nhà năm 2007.

Theo Thanh tra tỉnh Vĩnh Phúc, chiểu theo quy định tại điểm đ khoản 1, Điều 50 Luật Đất đai năm 2003, điểm a mục 2, Điều 18 Nghị định 84 CP thì hộ ông Khá có cơ sở để được cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất vì: đất đang sử dụng ổn định; phù hợp quy hoạch, không có tranh chấp với các hộ liền kề; phần diện tích 66,1m2 của anh Nhì đang tranh chấp với ông Khá đã được UBND thị xã Phúc Yên và một số hộ xung quanh công nhận là diện tích đất của ông Khá, nằm trong khuôn viên đất của ông Khá, thuộc tờ số 2 bản đồ 299 thửa số 284 diện tích 584m2. Việc tách thửa, quy chủ cho anh Nhì năm 1999 mà không có hồ sơ lưu tại các cơ quan Nhà nước, là sai quy định pháp luật về quản lý đất đai khi tách nhập thửa.

Về việc sử dụng đất của anh Nhì, Thanh tra tỉnh Vĩnh Phúc khẳng định: hộ anh Nhì không được UBND huyện Mê Linh cấp 190,4m2 đất như anh trình bày. Diện tích 66,1m2 anh Nhì đang sử dụng nằm trong diện tích 584m2 của chủ hộ là ông Khá thể hiện trên bản đồ 299 đo vẽ năm 1989. Quá trình nộp thuế của hộ anh Nhì từ năm 1996 đến nay là nghĩa vụ của người sử dụng đất, không đủ cơ sở để chứng minh nguồn gốc sử dụng đất của anh Nhì là hợp pháp. Tháng 9/2007, anh Nhì tiến hành xây dựng nhà trên diện tích đất không có giấy tờ về đất, không có giấy phép xây dựng, không chấp hành các yêu cầu của các cơ quan quản lý Nhà nước có thẩm quyền là việc làm cố tình vi phạm pháp luật, cần phải xử lý nghiêm.

Dù Thanh tra tỉnh Vĩnh Phúc đã kết luận rõ ràng như thế, nhưng đến nay, đã hơn 18 tháng, ông Khá vẫn chưa thể đòi được phần đất bị người cháu ruột của ông lợi dụng chính lòng tốt của ông để chiếm đoạt. Tình cảm thì đã mất, cái lý thì đã thuộc về ông, nhưng chưa được thực thi. Tại sao?!./.

Mời quý độc giả theo dõi VOV.VN trên
Viết bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.