Người Nhật, động đất và bài học của chúng ta

Họ hành xử khôn khéo, có tổ chức, rất hợp tác, bao dung, cư xử đẹp, có trách nhiệm khi đối diện với sang chấn công cộng nghiêm trọng này.

Những ngày qua, cả thế giới đang hướng về Nhật Bản với lòng quan tâm, sẻ chia sâu sắc với thảm hoạ mà đất nước này đang phải hứng chịu. Nhưng trong thảm cảnh động đất cũng là lúc những tính cách đặc trưng của người Nhật Bản được phát huy.

Sau thảm họa động đất, người Nhật được cả thế giới khâm phục, bởi ít có nơi nào, người dân hành xử khôn khéo, có tổ chức, bao dung và trách nhiệm như người Nhật trước thảm hoạ chung của cả đất nước Mặt trời mọc. 

Sau đây chúng ta cùng đọc những cảm nhận và sẻ chia của Miranda Kenrick, người sống ở Tokyo từ nhỏ, gửi phóng viên Anh Tuấn và cộng đồng mạng trên  thế giới. Mẹ của bà là ký giả chuyên luận nổi tiếng Vivienne Kenrick của tờ Thời báo nước Nhật (Japan Times) mới qua đời năm 2010.

“Tôi vẫn chưa ngủ được hàng đêm sau thảm họa kinh hoàng hôm 11/3. Các vụ dư chấn xảy ra liên tục làm tôi hay giật mình thức dậy, chạy ra ngoài hành lang đứng, mở cửa đợi tới khi mặt đất hết rung thì tôi cũng mới hết run. Ba đêm qua tôi đi nằm mà mặc nguyên quần áo với cái ba-lô bên cạnh. Lòng kính trọng của tôi với người Nhật qua thảm họa này càng trở nên sâu sắc. Họ được chuẩn bị rất kỹ; hành xử khôn khéo, có tổ chức, rất hợp tác và bao dung, không vị kỷ và cư xử đẹp, rất có trách nhiệm khi đối diện với sang chấn công cộng nghiêm trọng này.  

Người ta khó có thể tưởng tượng cuộc sống ở Nhật giờ khó khăn ra sao?! Người ta đang phải đấu tranh với thiên nhiên để sinh tồn. Nhưng trong cuộc chiến sinh tồn ấy không hề có sự cạnh tranh và giành giật nhau. Người ta đối xử với nhau bằng tình cảm, sự bao dung và tương trợ. Nhiều người bạn của tôi ở Miyagi, Fukushima giờ không có gas để nấu ăn, nước sạch để uống, và điện. Giao thông đình trệ, có người phải đi bộ 6 tiếng để về nhà thay vì ngủ lại ở văn phòng hay các địa điểm công cộng.

Đất vẫn rung chuyển, từ sáng cho tới giờ đã là 4 lần, và ngay cả ở ngoài đường tôi cũng cảm thấy như đang đi trên một boong tàu trong bão. Tôi từng chịu một cơn bão cấp 9 trên tàu ngoài khơi nên tôi thể so sánh, cảm giác không khác là mấy.

Một người bạn của tôi là quản lý của tòa nhà khách sạn Imperial cao 34  tầng. Khi động đất xảy ra lúc 2h50’ chiều thứ Sáu, nhân viên khách sạn - vốn được tập luyện kỹ càng cho tình trạng khẩn cấp - bắt đầu hành động ngay lập tức. Các thang máy ngừng hoạt động nên việc đầu tiên họ làm là phải đưa khách ra khỏi phòng và xuống mặt đất. Những nhân viên trẻ nhất chạy lên bằng cầu thang bộ tới tầng 34 là tầng cao nhất của khách sạn, và chỉ trong khoảng thời gian ngắn tầng nào cũng có nhân viên chỉ dẫn cho khách xuống đất. Họ làm việc đó với sự chính xác và bình tĩnh đến ngạc nhiên. Đấy là một đặc trưng của người Nhật. Vào những tình huống như thế này thì nhân viên trong ngành dịch vụ biết họ cần phải làm gì và họ bắt tay làm những thứ đó ngay lập tức.

Chẳng bao lâu sau, tất cả mọi người trong khách sạn đều đã xuống tầng trệt. Khách sạn Imperial đã mang chăn, đồ ăn, đồ uống phát miễn phí cho những người còn ở lại suốt đêm trong sảnh khách sạn.

Một câu chuyện khác kể rằng, tất cả các máy bán hàng tự động ở Nhật vốn cực kỳ nhiều, đều có một chiếc chìa khóa có thể mở được trong trường hợp khẩn cấp để người ta có thể dùng đồ trong máy miễn phí. Bạn có thể hình dung được ở một nước nào khác, máy bán nước uống không hề bị phá hỏng trong những tình trạng thảm họa như hiện nay?

Tâm cảm của chúng ta giờ nên được dành cho những người sống dọc bờ biển phía Bắc Thái Bình Dương. Chúng ta hãy cầu nguyện cho linh hồn của những người đã bị sóng cuốn trôi và gia đình người thân của họ. Một số chuyên gia dự đoán rằng những hủy hoại ở các cơ sở nhà máy điện hạt nhân nói chung sẽ được kiểm soát; hãy cùng hy vọng dự đoán của họ là chính xác”./.

Mời quý độc giả theo dõi VOV.VN trên
Viết bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.