Đau đớn cú vấp ngã đầu đời
Nhân vật trong câu chuyện là một cô gái không còn quá “trẻ người” nhưng vẫn còn “non dạ”, khi trót tin và trao trọn tình yêu đầu đời cho một kẻ chẳng ra gì…
Em năm nay 23 tuổi, đang là sinh viên năm cuối ở một trường đại học. Em được sinh ra và lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ. Bố mẹ em đều là công chức nhà nước nên tuy kinh tế không dư dả nhưng bố mẹ vẫn chú ý lo cho em được học hành tử tế.
Vì nhà em ở một vùng quê nghèo nên việc em đỗ một trường đại học có tiếng khiến bố mẹ và họ hàng luôn tự hào về em. Suốt từ khi còn nhỏ đến giờ, em luôn là đứa con ngoan, hiếu thảo và nghe lời bố mẹ. Thời gian học cấp 3 và 3 năm học đại học, cũng có một số bạn trai có tình cảm với em nhưng em luôn giữ đúng khoảng cách với những tình cảm thật trong sáng.
Em dành phần lớn thời gian cho việc học tập và tham gia câu lạc bộ tình nguyện của trường. Em cũng đã từng ước mong có một tình yêu thật đẹp, sẽ gặp được một người thực sự hiểu mình để có thể chia sẻ với mình mọi điều buồn vui trong cuộc sống. Nhưng không hiểu sao nhiều người đến bày tỏ tình cảm mà em không thể rung động trước bất kỳ ai. Em vẫn luôn thấy mình thật hạnh phúc vì có nhiều bạn tốt và có tình yêu thương của bố mẹ.
Rồi đến khi em học năm thứ 5, em và anh tình cờ quen nhau và chúng em yêu nhau rất nhanh. Anh hơn em 4 tuổi và đã đi làm. Những ngày đầu mới quen nhau, ngày nào anh cũng gọi điện hoặc nhắn tin cho em. Từ sáng sớm em mới ngủ dậy đến khi em đi học, buổi chiều, buổi tối, buổi đêm… Nói chung, em cảm thấy rất hạnh phúc khi có sự quan tâm của anh và cũng hạnh phúc vì lần đầu tiên trái tim mình biết đập loạn nhịp như vậy.
Anh luôn nói lời yêu thương và hứa hẹn với em bao điều về tương lai. Nhà anh cách nhà em tới 300 km nhưng chỉ cách trường em học 40 km nên cứ 3 - 4 ngày hoặc 1 tuần anh lại đến với em. Em cũng có đôi lần đến cơ quan anh và gặp gỡ một số bạn bè của anh.
Anh bảo rằng công việc của anh rất bận, thời gian thì không cố định. Cũng có khi giữa đêm anh đến thăm em. Rồi những lần hẹn hò, những dịp đi chơi, những giây phút bên nhau… Em đã rất hạnh phúc và đắm chìm trong những lời lẽ yêu đương, những lời hứa hẹn của anh.
Em rất tin anh và đã trao cho anh tất cả, kể cả thứ quý giá nhất của đời con gái bằng một tình yêu chân thành và ngây thơ của mình. Lần đầu của em là sự đau đớn, tủi nhục, còn anh là sự hả hê, sung sướng. Sau lần đó, em đã suy sụp rất nhiều nhưng vẫn có anh ở bên em để an ủi.
Rồi em có thai. Em cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì đó là kết quả tình yêu thật đẹp của chúng em. Em không muốn báo với anh qua điện thoại mà hồi hộp chờ ngày anh đến thăm. Khi nghe em báo tin, anh cũng rất hạnh phúc, anh bảo rằng: “Chúng mình sẽ nuôi con em nhé!?”. Quả thực là em cũng chẳng mong gì hơn thế. Em không bao giờ nghĩ rằng mình lại có thể bỏ đi sinh linh bé nhỏ này. Em đã khóc trong hạnh phúc.
Nhưng khi em chưa kịp suy nghĩ gì, anh lại nói: “mình không nên giữ em ạ, để lần sau. Vì em đã uống thuốc nên anh sợ sẽ không tốt cho con của chúng mình”. Nhưng em nhất định không đồng ý. Khi 2 đứa chưa thể thống nhất được thì anh có điện thoại và vội vàng ra về vì lý do công việc. Anh bảo rằng rồi anh sẽ gọi cho em sau. Thế nhưng suốt 2 tuần sau đó, anh không nhắn cho em một tin nào.
Suốt thời gian đó em phải sống trong sự đợi chờ, trong nước mắt và sự khổ đau. Từ khi mới biết em có thai, em đã thấy bị ra huyết và ngày càng nhiều hơn. Đến khi em đi khám mới biết rằng bị chửa ngoài dạ con và phải mổ cấp cứu, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tính mạng.
Em đã gọi cho anh, nghe anh trình bày lý do, nghe những lời xin lỗi và tỷ lệ mọi khi, em lại xiêu lòng và lại tin canh. Nhưng khi em mổ anh cũng không đến. Sau đó anh chăm em được 2 ngày trong bệnh viện rồi lại ra đi với lý do công việc. Những ngày nằm viện một mình, em chỉ sống trong nước mắt và sự cô đơn, sợ hãi. Em không dám nói chuyện này với bất kỳ ai, từ bạn bè thân thiết cho đến bố mẹ ở nhà.
Ra viện, sức khoẻ của em giảm đi nhiều nên cũng ảnh hưởng lớn đến việc học tập. Em đã suy nghĩ rất nhiều. Chỉ vì yêu anh, vì dại dột, em đã đánh mất đời con gái đã đành, lại còn mất đi hơn nữa cơ hội làm mẹ của mình sau này. Nên em càng ngày càng sống thu mình, ít tiếp xúc với bạn bè, lúc nào cũng khóc lóc, suy nghĩ, dằn vặt và ân hận vì những chuyện đã qua. Sau khi em ra viện, anh lại đến, lại những lời yêu thương và em lại vẫn tin tưởng anh. Một phần vì em cũng chỉ còn biết chấp nhận chứ chẳng thể thay đổi được gì.
Không hiểu sao, sau bao chuyện xảy ra mà em vẫn không một mảy may nghi ngờ và vẫn tin tưởng anh như ngày nào. 4 tháng sau khi ra viện, em nhận được tin nhắn cuối cùng của anh với nội dung: Chuyện của em và anh sẽ không thể đi đến đâu cả.
Lúc đó đã rất khuya. Em đau đớn vô cùng. Em gọi cho anh thì báo tắt máy. Anh đã thay số điện thoại và không trả lời bất kỳ tin nhắn nào của em. Rồi 10 ngày sau anh chủ động liên lạc lại. Nghe thấy giọng nói của anh, em đã rất mừng. Nhưng anh báo tin rằng anh vừa lấy vợ. Em nghe mà thấy choáng váng! Đó thực sự là một cú sốc lớn đối với em.
Rồi sau đó không hiểu sao vợ anh biết số của em và chị ấy thường xuyên xúc phạm em. Chị ấy nói rằng họ đã cưới nhau từ lâu, đã có con đang học mẫu giáo. Rồi chị ấy thường xuyên làm phiền, đe doạ sẽ nói cho tất cả mọi người biết chuyện của em. Em thực sự đau buồn và khổ tâm. Bao nhiêu chuyện không hay liên tiếp xảy đến với em và bây giờ em chẳng biết phải bấu víu vào đâu?
Ngày nào em cũng khóc, cũng nghĩ và nhớ về anh. Giờ thì một mình em phải chịu đựng tất cả. Em cảm thấy không còn niềm tin vào bất kỳ điều gì. Nhiều lúc em cũng chẳng thiết sống nữa nhưng lại nghĩ đến bố mẹ nên kiềm chế được và không làm chuyện gì dại dột. Nhưng bây giờ em thực sự bế tắc, quá mệt mỏi và không biết ngày mai mình sẽ sống thế nào đây???
**Trong tình yêu, khi trái tim đã lên tiếng và không có lý trí dẫn đường, đôi khi con người ta dễ bị mù quáng, đi vào “ngõ cụt” và phải trả những cái giá quá đắt cho sai lầm của mình. Cô gái tội nghiệp trong câu chuyện này đang phải sống trong tuyệt vọng khi mất niềm tin vào tình yêu và cuộc sống. Những lời khuyên và chia sẻ của bạn đọc sẽ giúp cô gái vượt qua hoàn cảnh phũ phàng hiện nay.
Mọi ý kiến xin được gửi về cuasotinhyeu@vovnews.vn hoặc Ý kiến bạn đọc dưới bài viết.