Thơm thảo món quà quê

Những món quà tuy đơn sơ, giản dị và ít ỏi về vật chất nhưng chứa đựng trong đó là cả tình yêu thương của mẹ dành cho tuổi thơ của chúng tôi

Tôi sinh ra ở vùng nông thôn miền trung du, nơi có đồi cọ trập trùng bên ven bờ sông Hồng đỏ nặng phù sa. Tuổi thơ êm đềm của tôi lớn lên từ vùng quê ấy. Những kỷ niệm tươi đẹp của tuổi thơ có lẽ không thể nào phai mờ trong ký ức, những buổi chăn trâu cắt cỏ nơi triền đê rồi hình ảnh cánh diều hững hờ trong miền kí ức.

Ngày ấy, chúng tôi còn bé lắm, sinh ra ở nông thôn thì chỉ biết đến những trò chơi như đánh chắt, chơi chuyền, đánh khăng đánh đáo và ô ăn quan và những khúc đồng dao mỗi buổi chiều chăn trâu.

Song có lẽ kỷ niệm lớn nhất trong tôi là hình ảnh và dư vị của những món quà quê mà người mẹ nghèo đã ban cho tuổi thơ tôi. Quê tôi ngày đó họp chợ vào ngày chẵn và cứ đến ngày đó, trong lòng những đứa trẻ chúng tôi lại rộn rã hẳn lên. Hôm đó hẳn sẽ khác với mọi ngày không phải là chúng tôi được đi chơi hội, cũng không phải là được mặc quần áo mới mà ngày đó đến phiên chợ, chúng tôi sẽ được mẹ mua cho những món quà của chợ quê.

Mẹ tôi thường đến phiên chợ là mang chè khô, khoai lang hay thứ gì có được ở trong nhà đi bán và đến nửa buổi chợ là mẹ về. Có lẽ chúng tôi đã chờ mẹ đi chợ từ khi mẹ quẩy quang gánh đi chợ. Khi mẹ về đến đầu ngõ, bất luận đang chơi chuyền, nhảy dây hay đánh chắt chúng tôi đều chạy ra đón mẹ. Đứa nào cũng háo hức. Và rồi người mẹ nghèo của chị em chúng tôi lấy ra từ chiếc làn làm bằng sợi tế màu nâu nhạt mấy món quà mà những đứa trẻ nông thôn nghèo như chúng tôi hằng mong chờ.

Quà của mẹ: Những chiếc bánh rán tẩm đường được gói bằng lá chuối khô và cũng buộc bằng dây chuối. Mùi thơm của bánh, vị ngọt của đường hoà vào mùi thơm của lá chuối khô làm nức mũi chúng tôi. Những chiếc kẹo bột hơi tròn và hơi méo xung quanh bám đầy bột sắn được gói vào trong một tờ giấy báo nhỏ. Nhìn những chiếc kẹo bột mà chị em chúng tôi không khỏi chảy nước miếng.

Còn nữa, mẹ lấy ở quang gánh túi bỏng ngô thơm nức cùng với mấy quả thị đang lấm tấm vàng và xiên quả bồ quân đã chín đỏ. Những thứ quà ấy, mẹ chia cho chúng tôi thật đều, chúng tôi đón nhận quà như đón nhận một thứ gì đó mà chúng tôi háo hức từ rất lâu. Chiếc bánh rán giòn đưa lên miệng mà thấy ngon biết chừng nào, những chiếc kẹo bột nhai mãi mà không hết rồi cha tôi còn đan cho mỗi chị em một cái rọ bằng dây chuối khô để đựng quả thị vào đó để ngửi cho thơm. Cha tôi còn bảo, đố các con sau này lớn lên đúc được cả con voi to vào cái giọ nhỏ bé này. Những quả bồ quân chín đỏ ửng cứ lăn đi lăn lại trên má chúng tôi đến mát lịm.

Có lẽ đối với tuổi thơ nghèo ở nông thôn chúng tôi, thế là đã đủ rồi, thế là đã hớn hở vui tươi rồi. Bởi những món quà tuy đơn sơ, giản dị và ít ỏi về vật chất nhưng chứa đựng trong đó là cả tình yêu thương của mẹ dành cho chúng tôi. Sự háo hức chờ đợi mỗi khi mẹ đi chợ về còn là sự háo hức đón nhận tình yêu thương ấy.

Giờ đây, cuộc sống hiện đại, điều kiện cuộc sống khá hơn xưa, được thưởng thức những của ngon vật lạ, nhưng không hiểu sao mỗi khi như thế trên đầu lưỡi tôi lại dậy về dư vị ngọt ngào, sự thơm thảo của những món quà quê./.

Mời quý độc giả theo dõi VOV.VN trên
Viết bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.