Ngày mai con đi học

Biết rằng sự học nơi đó có muôn vàn cạm bẫy, khó khăn, nhưng con tin sẽ chẳng khi nào con để ba mẹ phải thất vọng vì con

Con đậu đại học ở một trường tận thành phố, niềm vui ấy ba mang đi khoe cùng bà con khắp lối xóm. Ba mẹ tự hào về con nhiều bởi cả một đời chân lấm tay bùn cùng đồng ruộng quê nhà, bao nhiêu ước mơ của ba mẹ đều đặt cả vào tương lai của con.

Đêm trằn trọc cùng sao trời con không sao ngủ được vì ngày mai nhập trường. Lòng hân hoan khi nghĩ đến những dự định tốt đẹp của ngày mai đang chờ đợi con ở nơi trường mới, bạn mới, nơi phố thị xênh xang. Con chợt giật mình vì tiếng thầm thì của ba mẹ trong ánh đèn dầu leo lét. Con thấy buồn bởi sự vô tâm của chính mình: “Nhà mình nghèo quá, lúc con đi thi đã phải bán mất lứa lợn giống để dành đến Tết. Bây giờ con nhập học, số tiền học phí phải nộp bằng thu nhập cả nửa năm nhà mình làm lụng vất vả mới có được…”.

Con cứ nằm im lắng nghe mà chợt thấy sống mũi mình cay cay, hai mắt nhòe nước từ lúc nào chẳng rõ. Nghe tiếng ba vọng vào khoảng tối trước mặt mà lòng con thắt lại… Thế là sáng sớm mai, để lấy tiền cho con lên phố học, ba sẽ phải bán đi mấy bao lúa giống để dành cho lúc giáp hạt. Tự nhiên con thấy mình có lỗi! Suốt cả ngày con chỉ biết có sách vở, đến chậu quần áo con cũng chẳng giặt được đỡ mẹ; chú nghé ngoài chuồng con cũng chưa một lần thay ba dắt đi ăn; mái nhà mình đã dột mất một góc mà con cũng chưa giúp được ba mẹ sửa sang lại phòng mùa mưa bão. Bệnh thấp khớp vì lội bùn lạnh giá của mẹ lâu ngày cũng chưa có tiền chữa; tóc cha bạc hơn từ ngày con đậu đại học, khuôn mặt mẹ nhiều thêm những vết chân chim nơi khóe mắt khi ngày nhập học của con đang cận kề. Cha đi làm về muộn hơn, mẹ tất tả hôm sớm mong ngày con lên phố học có được thêm chút tiền nhỏ nhoi…

Ngày mai con lên phố học, mẹ cả đêm không ngủ để lo thổi nồi xôi thơm hương lúa mới, rồi tất tưởi gấp gấp quấn quấn mấy bộ quần áo đẹp nhất con có. Thỉnh thoảng lại thấy mẹ ngồi thừ ra nghĩ ngợi rồi mắt rơm rớm nước. Mẹ thương con học trò quê nghèo chẳng có gì trong hành trang mang theo cho bằng người. Cha chỉ ngồi lặng lẽ với cái nhíu mày thường thấy, rồi thỉnh thoảng mới dặn dò một câu. Con chỉ biết líu ríu nghe theo, rồi lăng xăng bên mẹ như chú chó con đòi bú…

Ngày mai con lên phố học, biết rằng sự học nơi đó có muôn vàn cạm bẫy, khó khăn, nhưng con tin rằng, sẽ chẳng khi nào con để ba mẹ phải thất vọng vì con. Trong mắt ba mẹ, dẫu con vẫn còn bé bỏng, nhưng con biết mình cần phải vượt qua những thử thách đang chờ đợi con ở ngoài kia để trưởng thành hơn như mong ước của ba mẹ. Con hiểu những khốn khó của mẹ cha nơi quê nghèo, vậy nên ba mẹ cứ yên tâm, ngày mai con chắc chắn sẽ trưởng thành hơn…

Ngày mai con đi học, lại thấy mình bé dại như thuở nào. Ba lại dắt con ra tận đầu làng, mẹ ngậm ngùi gạt nước mắt. Chuyến xe ngang qua làng hối thúc con lên bước đường đời mới. Tạm biệt cha mẹ nơi quê nhà, tạm biệt đồng bãi thân thương, tạm biệt lũy tre mỗi chiều ngả bóng, con đi học xa nhà…/.

Mời quý độc giả theo dõi VOV.VN trên
Viết bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.