Góc nhìn khác về PGS Bùi Hiền, người đề xuất cải cách gây tranh cãi

VOV.VN -PGS Bùi Hiền không được khỏe. Ông cao huyết áp thì phải? Thuốc men tứ tung đầy giường. Ông ở một mình...

Thấy dân mạng ném đá la lối PGS Bùi Hiền quá trời vụ chữ viết bỗng dưng nhớ cái thời trực tiếp đi viết về lĩnh vực giáo dục cũng một vài lần được gặp PGS tại nhà riêng, tại các cuộc hội thảo. Vì thế hôm nay kể vài mẩu chuyện nhỏ để mọi người có thêm một góc nhìn khác về ông.  

Cũng như bao phóng viên khác, trong sổ tay của tôi chi chít địa chỉ và số điện thoại của những người làm giáo dục, nhưng có 3 địa chỉ rất đặc biệt, tôi không chỉ lui tới khi cần phỏng vấn mà khi mệt mỏi, chán chường tôi cũng muốn bốc máy hỏi các thầy có rỗi không để đến chơi. Đó là nhà GS Lê Văn Giạng, nguyên Thứ trưởng Bộ ĐH &THCN (cụ đã mất 2009), nhà GS Bùi Hiền và nhà của nhà giáo Đình Cao. 

goc nhin khac ve pgs bui hien, nguoi de xuat cai cach gay tranh cai hinh 1
 PGS Bùi Hiền

Nhà GS Giạng ở đoạn Phạm Đình Hồ - Hàng Chuối, nhà của nhà giáo Đình Cao thì ở gần ĐH Sư phạm Hà Nội, còn  PGS Bùi Hiền ở trong một căn hộ nhỏ của chung cư Thanh Xuân Bắc. Sau này chẳng biết ông có chuyển đi đâu không.

Giờ nếu ai muốn tìm lại hình ảnh của những khu tập thể thời bao cấp, hoặc giao thời giữa bao cấp và Đổi Mới thì đến chỗ chung cư của PGS Bùi Hiền - chung cư lắp ghép thần thánh một thời theo công nghệ của Liên Xô cũ.

Mỗi lần tôi đến ông đều mở hé cửa trong, ý là đang chờ sẵn. Dù đã chuẩn bị trước nhưng lần nào cũng thấy ông lúi húi tìm cái cốc, tìm cái phích, tìm gói cà phê hòa tan mời khách, vừa tìm ông vừa hỏi thăm gia cảnh tôi như có mấy cháu, học lớp mấy nhà ở đâu, công việc dạo này ra sao... Cái cách hỏi chuyện thường thấy của thế hệ trước, cốt để cho khách không cảm thấy đơn điệu, lẻ loi.  Trong căn phòng nhỏ tí ngổn ngang ấy còn lưu lại nhiều kỷ vật thời Liên Xô, chủ yếu đồ lưu niệm và đồ dùng cá nhân. Trong nhà giá trị quy ra tiền cao nhất chắc chỉ có cái vô tuyến.

Tuổi hưu trí, chả có gì phải vội! Loay hoay mãi cuối cùng ông cũng tìm được một cái cốc nhựa và một cái cốc thủy tinh. Lau bằng giấy, rồi thổi phù phù, rồi tráng nước sôi vài lần thì hai cái cốc cũng sáng lên được một chút.

Một bận nhà bên khoan đục ầm ĩ quá nên tôi xin phép được vào phòng ngủ đóng kín cửa lại để ghi âm. Quanh chiếc giường ngủ của ông là giá sách, tài liệu, mì tôm, nước uống, thuốc men, điện thoại… Ông vui vẻ giới thiệu với tôi rằng chỉ cần nằm đó, với tay là có thể liên lạc với cả thế giới và đủ thực phẩm cho cả ngày.

PGS Bùi Hiền không được khỏe. Ông cao huyết áp thì phải? Thuốc men tứ tung đầy giường. Ông ở một mình. Hình như con ông rất giỏi, học và định cư ở nước ngoài. Sau này vợ của ông cũng theo con sang bên đó. Ông bảo các anh chị cứ muốn tôi sang bên đó sống nhưng tôi không thích.

Nói thật, nhìn cảnh một PGS từng đảm trách cương vị phó hiệu trưởng một trường đại học lớn mà sinh hoạt như thế nhiều lúc tôi cũng thấy ái ngại, rất thương, trong đầu không khỏi so bì với người này người kia, tài năng và cống hiến đâu được như ông mà cuộc sống phong lưu hơn nhiều!  

Nói chuyện với ông về giáo dục thì dứt ra không được. Cứ chuyện nọ lại liên hệ tới chuyện kia. Thời điểm tôi gặp ông nhiều nhất là  lúc ngành giáo dục đang rục rịch triển khai Đề án dạy và học ngoại ngữ trong hệ thống giáo dục quốc dân (2008). Không chỉ liên quan đến ngoại ngữ, chuyên môn hẹp của ông, nhiều tài liệu giáo dục khác ông cũng chuyển tới tôi qua đường thư điện tử.  Có một điều không thể phủ nhận là PGS Bùi Hiền rất tâm huyết, nặng lòng với giáo dục, với thế hệ trẻ.

Ông thuộc tuýp của những cán bộ thời xưa, khá Bôn-sê-vich, sống tình cảm, trọng cái nghĩa, cái trí; không đặt nặng tiền tài vật chất. Hình như thời của ông đều vậy?

Nhà GS Lê Văn Giạng cũng là một căn hộ trên tầng hai của một biệt thự Pháp cổ với nhiều hộ dân sinh sống. Trong nhà chỉ thấy sách, một thư viện đúng nghĩa với những giá sách để đọc chứ không phải để trưng bày. Nhà của nhà giáo Đình Cao khiêm tốn trong một ngõ nhỏ vốn dĩ trước đây là khu tập thể của trường. Phòng khách vẫn dựng đó chiếc xe đạp còn nguyên biển số…

Hồi đó, mỗi khi mệt mỏi chán nản với xô bồ và bon chen, tôi lại tìm đến chỗ PGS Bùi Hiền, GS Lê Văn Giạng và nhà giáo Đình Cao, những thầy - đối với tôi - có cả tài năng và đức độ! Đến với họ tự dưng thấy lòng mình nhẹ tênh!./.

Ngô Thiệu Phong/VOV
Mọi thông tin, bài viết cộng tác của độc giả cho chuyên mục Đời sống có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ: doisongvov.vn@gmail.com

Bài liên quan

PC_Detail_Footer_470
Video đang được xem nhiều
Chùm ảnh: Lửa hận thù vẫn bùng cháy vì thánh địa Jerusalem
VOV.VN - Những cuộc biểu tình của người Palestine phản đối việc Tổng thống Mỹ Donald Trump công nhận Jerusalem là thủ đô Israel tiếp tục nổ ra.
VOV-artice-160x600
VOV-left-160x600