Lạnh lùng thị phạm cho sự vô cảm

VOV.VN - Mặc tài xế vật lộn tên cướp, công an thản nhiên bấm điện thoại như gáo nước lạnh dội vào lòng nhiệt huyết.

Tôi rất mong (và rất hy vọng) ai đó cung cấp thêm những đoạn clip có hình ảnh anh công an kia lao vào hỗ trợ tài xế bắt cướp. Để lúc đó tôi có thể vui mừng tự giải thích với bản thân tôi rằng, chiến sỹ công an đã cùng tài xế vô hiệu hóa khả năng sát thương và gây nguy hiểm của tên cướp, sau đó anh ta mới điện thoại cho đồng đội.

Nhưng nhìn tất cả những dấu hiệu trên người anh công an, như quần áo, giày, mũ… thì chả có một chút gì thể hiện anh ta vừa vật lộn. Mọi thứ đều phẳng phiu, chỉnh tề đến… rợn người. 

Và tôi cũng không tìm được lý do gì để không tin lời kể của người lái xe với báo chí: Tôi không hề được người mặc sắc phục công an hỗ trợ, cho dù đã hô cướp, cướp.

Trong các câu chuyện vỉa hè, người ta kháo nhau thấy đánh lộn mà gọi công an thì cứ xác định có đứa lê, có kẻ lết, không còn khả năng động thủ nữa công an mới tới; bắt ổ bạc hay trường gà đá độ thì cứ nghe nổ vài phát chỉ thiên, con bạc chạy tứ tán lúc đó các anh công an mới đàng hoàng tiến vào. Tôi nhất định không tin. Đến giờ tôi vẫn không tin dù cái clip kia là minh chứng rõ ràng và sinh động nhất cho câu chuyện ba láp ở vỉa hè.

Đừng ai nói với tôi cái hành động thản nhiên gọi điện thoại “xin chi viện” của người công an kia khi cái chết của hai sinh mạng đang ở trước mặt, cũng như việc xuất hiện được cho là “đúng thời điểm”, “đúng điểm rơi” của các anh công an trước một số vụ việc (như câu chuyện vỉa hè ở trên) là “có tính nghiệp vụ”.

Tôi chả bao giờ tin bởi không có trường công an nào trên quả đất này dạy như thế cả. Anh em báo chí khối nội chính, pháp luật thường sử dụng cụm từ “bằng các biện pháp nghiệp vụ” khi viết các vụ án là cách nói tránh để không tiết lộ bí mật nghề nghiệp chứ không bao giờ có cái thứ “nghiệp vụ”  bất nhân như thế. 

Trường của công an luôn dạy các anh các chị cách bảo vệ dân lành, giữ an ninh trật tự. Nếu vì một lý do nào đó mà một vài chiến sỹ chưa học hành đến nơi đến chốn thì có thể hiểu được trong bối cảnh xã hội hôm nay, nhưng chống cái ác, bảo vệ cái thiện, cái đúng là những hành vi phải được chăm chút, được ươm mầm từ tấm bé, từ trong mỗi gia đình. Những ai được giáo dục kỹ càng như thế ngay từ trong gia đình thì dù sau này có là công an hay không, có học trường nghiệp vụ này hay nghiệp vụ kia hay không, thì giúp đỡ kẻ yếu thế, chống cái ác luôn nằm lòng như một bản năng.

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta hôm nay. Nếu chúng ta không dạy những đứa bé sự trung thực và dũng cảm từ lúc nói chưa sõi thì sau này có rất ít hy vọng. Nói điều này để tôi muốn đi tới cái kết cục rất đáng lo ngại của hành động ngó lơ, vô cảm, chứ thực tình không ám chỉ việc giáo dục gia đình của người công an nói trên. 

Chúng ta có ít nhất một lần nghe đâu đó kể phương Tây lạnh lùng, ít quan tâm người khác. Nhưng các bạn hãy một lần tới đó đi! Dù tiếng không rành, mệnh giá ngoại tệ chưa biết hết nhưng tôi dám chắc vào cửa hàng các bạn không bao giờ nhận tiền trả lại bị thiếu, dù chỉ vài xen (cent); tôi dám cược với các chị, nếu bụng bầu, đi một mình trên đường, chỉ cần thấy các chị khuỵu xuống thì sẽ có nhiều người lao tới đỡ lấy.

Họ được giáo dục về sự trung thực và quan tâm tới người khác ngay từ trong gia đình. Sự chí trá, lươn lẹo và đớn hèn bị cả xã hội khinh miệt, coi như rác rưởi; là sự xấu hổ của cá nhân, gia đình và cả bè bạn. Những gia đình ở Việt Nam hiện nay cũng đã nhận thức rõ sự thiếu hụt rất lớn trong nhà trường, trong nền giáo dục của chúng ta nên đã chăm chút hơn cho giáo dục gia đình.

Chúng ta đã nói nhiều đến sự vô cảm. Vô cảm một phần là bởi người ta sợ liên lụy, sợ mang vạ vào thân. Đôi khi chúng ta muốn giúp đỡ một trường hợp nào đó nhưng trước một xã hội còn nhiều bất ổn về trị an, thật giả khó lường; còn nhiêu khê khi dính dáng tới chính quyền và luật pháp nên chúng ta tặc lưỡi đi qua. Những rắc rối và phiền toái đó chính quyền và những người làm luật đã biết, đang gỡ dần để kẻ gian biết sợ người ngay; để người tốt được làm việc tốt mà không mảy may băn khoăn lo ngại.

Trong bối cảnh ấy, nhất là trong lúc các đoàn thiện nguyện, tình nguyện lao vào tâm dịch, bằng tri thức khoa học và bằng cả lòng tốt, lòng dũng cảm để khống chế dịch bệnh thì sự việc của cá nhân người chiến sỹ công an thản nhiên bấm điện thoại kia như gáo nước lạnh dội vào lòng nhiệt huyết. 

Có người trách: Sao người đi đường không hỗ trợ? Sao lại đứng quay clip ghi hình? Trách họ một thì trách người công an kia trăm lần. Bởi người đại diện cho pháp luật đứng đó còn chả động chân động tay thì người dân đi qua biết phải trái đúng sai thế nào? 

Thế nên, không quá khi gọi hành động của người công an kia là đồng lõa và tiếp tay cho sự vô cảm. Thật đáng buồn những hành động như thế lại “rất có giá trị”, mang “tính định hướng” cho cách ứng xử trong xã hội hiện nay. Họ đang trắng trợn và lạnh lùng thị phạm cho sự vô cảm. Tôi và nhiều phụ huynh khác đang đặt câu hỏi: Liệu chúng tôi có đang uổng công dạy các con về sự dũng cảm trong cuộc sống?./.

Viết bình luận

Nhà báo Ngọc Mai viết rất hay, rất đúng suy nghĩ của đông đảo bạn đọc như tôi. Xin bổ sung một câu vào cuối bài của chị: Liệu chúng tôi có đang uổng công dạy các con về sự dũng cảm trong cuộc sống? Và thực sự chúng ta đang mất đi những đồng thuế mồ hôi nước mắt của mình một cách uổng công để trả lương cho những người công an như vậy./.

Hoa - 1 tháng trước

Thật xấu hổ cho ngành công an khi có những người như thế này đứng trong hàng ngũ. Nên nhanh chóng cho ra khỏi ngành!

Thang Minh - 1 tháng trước

Tôi chỉ là công dân bình thường ! ( không làm việc hay công tác liên quan đến ngành C.A), nhưng không vì “ con sâu làm rầu nồi canh” mà làm mờ đi & phủ nhận công sức chiến tích, hy sinh của ngành C.A

Hà Ngô - 1 tháng trước

Tra lại điện thoại xem ông gọi cho ai?

Trần Quang Huy - 1 tháng trước

Trong các câu chuyện vỉa hè, người ta kháo nhau thấy đánh lộn mà gọi công an thì cứ xác định có đứa lê, có kẻ lết, không còn khả năng động thủ nữa công an mới tới; đây là thực tế chứ không phải là câu chuyện vỉa hè đâu.

thanh Chương - 1 tháng trước

Không thể dung túng cho kẻ vô cảm trước tính mạng của người dân , như thế là tội ác .Phải loại bỏ kẻ này ra khỏi ngành công an .Tôi không đồng tình với việc chuyển công tác kẻ này

Lương sỹ Điều - 1 tháng trước

Anh chị phải hiểu rằng. Trưởng công an xã thì chỉ đạo cho cấp dưới làm thôi. Không nên động thủ lỡ có chuyện gì thì không ai làm thay được...

Nguyễn ngoc tồn - 1 tháng trước

Đã là CA thì đầu tiên là phải gần dân...và sẵn sàng giúp người dân khi gặp nạn mới đúng là người chiến sĩ CA vì nhân dân phục vụ....nhưng đây hình ảnh trên các đồng chí toàn đi ngược lại..thật đáng buồn cho đồng chí.không biết đồng chí đó có phải là người việt Nam hay trên hành tinh khác

giải trí Free time vlogs - 1 tháng trước

Quá thất vọng cho việc làm vô cảm của đại uý công an kia, nhưng thất vọng hơn là hình thức xử lý kỷ luật của đơn vị quản lý!
Chỉ cảnh cáo và thuyên chuyển công tác thì sẽ còn nhiều việc làm tương tự như vậy xảy ra!

Nguyễn Xuân Trường - 1 tháng trước

Sự thờ ơ, vô cảm của Anh CS kia làm Tôi nhớ đến câu chuyện mấy năm về trước: Một cậu sinh viên bị giựt laptop, cậu ấy đuổi theo bắt tên cướp và ôm chặt hắn vừa la cướp cướp, mọi người xung quanh khá đông nhưng không ai dám vào để giúp Cậu sinh viên bắt tên Cướp đó, và Cậu bị tên cướp đâm trong lúc 2 bên giằng co... Thật buồn là Cậu Sinh viên ấy không may mắn như Anh tài xế taxi kia... Giá như có ai đó xông vào hổ trợ Bạn SV ấy, chỉ cần 1 người nhào vô Tôi tin rất nhiều người cũng sẽ xông vô giúp, nhưng tiếc là không 1 ai , và Cậu SV ấy đã mất mạng.

Hồng Nhung - 1 tháng trước

Cái loại CA đấy cút ra khỏi ngành cho nhanh

Tuyen - 1 tháng trước

Đề nghị Bộ công an cho đại úy vô cảm ra khổi lực lượng công an

Nguyễn Trung Kiên - 1 tháng trước

Cảm ơn tác giả Ngọc Mai đã có một bài viết nói lên được nhiều điều và phản ảnh được nỗi bức xúc của nhiều người, ảnh hưởng không nhỏ đến niềm tin của dân đối với chiến sỹ công an. Tuy nhiên cần nhìn nhận khách quan, đây không phải tình trạng phổ biến. Vấn đề lớn trong vụ nầy là cách xử lí của ngành CA, đáng lý phải đuổi cổ những con người vô cảm, vô trách nhiệm với dân thì lại chỉ cảnh cáo!? Vậy chẳng lẽ các vị cho rằng hành vi đó vẫn còn xứng đáng khoác lên người bộ cảnh phục CA sao?

Trương Hồng Chư - 3 tuần 4 ngày trước

Tôi đọc mà thấy đau lòng quá.

Dương Thành Chung - 2 tuần trước

Tin liên quan

Tường trình của công an đứng bấm điện thoại nhìn lái xe vật lộn với tên cướp
Tường trình của công an đứng bấm điện thoại nhìn lái xe vật lộn với tên cướp

VOV.VN - Theo tường trình của đại úy Nguyễn Thanh Lâm, thời điểm chứng kiến tên cướp vật lộn với tài xế taxi, anh đã dùng điện thoại để gọi chi viện từ công an xã Cự Khê.

Tường trình của công an đứng bấm điện thoại nhìn lái xe vật lộn với tên cướp

Tường trình của công an đứng bấm điện thoại nhìn lái xe vật lộn với tên cướp

VOV.VN - Theo tường trình của đại úy Nguyễn Thanh Lâm, thời điểm chứng kiến tên cướp vật lộn với tài xế taxi, anh đã dùng điện thoại để gọi chi viện từ công an xã Cự Khê.

Cảnh cáo công an viên nghe điện thoại trong lúc tài xế taxi vật lộn với tên cướp
Cảnh cáo công an viên nghe điện thoại trong lúc tài xế taxi vật lộn với tên cướp

VOV.VN - Trung tướng Nguyễn Hải Trung, Giám đốc Công an Hà Nội cho biết đã kỷ luật với hình thức cảnh cáo với cán bộ công an nghe điện thoại khi tên cướp vật lộn với tài xế taxi.

Cảnh cáo công an viên nghe điện thoại trong lúc tài xế taxi vật lộn với tên cướp

Cảnh cáo công an viên nghe điện thoại trong lúc tài xế taxi vật lộn với tên cướp

VOV.VN - Trung tướng Nguyễn Hải Trung, Giám đốc Công an Hà Nội cho biết đã kỷ luật với hình thức cảnh cáo với cán bộ công an nghe điện thoại khi tên cướp vật lộn với tài xế taxi.