Đi “Khau Vai” mùa Xuân
Chợ tình Khau vai một năm chỉ mở một lần là nơi hò hẹn của những người danh dở tình duyên. “Không thành vợ sẽ thành người yêu/Đón em từ sáng đến chiều Khâu Vai”
Cứ đến mùa ngô chín, mùa Xuân mới vừa về thì chợ tình Khau Vai, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang lại nhộn nhịp đón hàng ngàn người từ khắp nơi đổ về.
Réo rắt tiếng gọi tình yêu bên vách đá
Khau Vai nằm trong một thung lũng đẹp, xung quanh là những dãy núi cao chót vót, xa hơn một chút là đỉnh Mã Pí Lèng quanh năm mây khói. Từ thị xã Hà Giang, đi thêm gần 150 cây số là đến Mèo Vạc, khoảng 30 cây số đường núi nữa là đến Khâu Vai. “Đợi anh hết mùa lanh, đợi anh qua mùa đào / Vượt đỉnh Mã Pí Lèng, ta tìm về với chợ tình Khâu Vai...”, tiếng chàng trai người Mông Chẻo A Sìn vừa cất giọng khàn đục vừa hơ tay trên bếp lửa như níu chân người khách lạ.
|
Khi màn đêm đến, đêm của những mối duyên tình trắc trở tìm về với nhau bắt đầu bị khuấy động bằng những cảnh ăn uống tưng bừng của du khách mọi miền. Chẻo A Sìn bảo chợ tình Khâu Vai khác xưa nhiều lắm, cảnh mua bán đông đúc, không thiếu thứ gì. Dần dần người ta đi chợ tình để tìm kiếm tình yêu thì ít mà để mua bán là chính. |
![]() |
Cuộc tìm kiếm của Chẻo A Sìn
![]() |
Khi sương mờ chưa tan trên những mép núi mờ xa, đã thấy tiếng nhạc véo von trên những con đường mòn len lỏi qua vách núi. Các cô gái, chàng trai thậm chí cả người già Mông, Dao, Giáy, Tày, Nùng… trong bộ quần áo mới phẳng phiu, chân quấn xà cạp tinh tươm, đủ màu sắc phục trang của các dân tộc khiến cả phiên chợ cứ rực lên như hoa rừng mùa xuân. Quán xá được dựng khắp thung lũng, san sát nhau, dòng người mỗi lúc một đông. Đó đây trong các lều quán bắt đầu xuất hiện những cặp tình nhân ngồi sát bên nhau, vừa chụm đầu trò chuyện vừa nhắm thức ăn và uống rượu. Có người say khướt rượu ngô, nằm bên đường, lay gọi mãi chẳng thấy ăn thua gì…
Chẻo A Sìn vẫn ngồi một cách trầm tư, khách vây quanh chảo thắng cố ồn ào. Ánh mắt của hắn vẫn cố nhìn ra xa như tìm kiếm điều gì…/.

