Trong cuộc sống hiện đại, gấp gáp, dường như càng có nhiều người ở trọ ngay trong căn nhà của mình.
VOV.VN - Mới đây, nước Mỹ chính thức công nhận hôn nhân đồng giới, đã dấy lên rất nhiều ý kiến dư luận trên khắp thế giới, đặc biệt là ở Việt Nam.
Tôi cảm thấy bình tĩnh không hề cay cú, hùng hổ dù khá đau lòng. Suy nghĩ của tôi cũng không khép tội vợ vào bất kỳ phạm trù xấu xa nào.
Cô này bỏ ăn bỏ ngủ, mình gầy xác ve ốm đau khổ luỵ, đi bệnh viện cấp cứu cũng nhắn tin cho chồng tôi rồi đưa hình ảnh lên mạng.
Tối anh vẫn gọi điện, nhắn tin cho em. Có hôm đi nhậu về nửa đêm anh gọi dặn em đi ngủ, mọi hoạt động của anh đều giống người độc thân thực thụ.
Tôi đã nói cho anh biết sự thật sau khi đã kiểm chứng được thái độ của người tình. Và tuyên bố sẽ chuyển công ty để không bao giờ phải gặp anh nữa.
Chị vội vã đi lấy chồng. Khuôn mặt đầy lo âu của mẹ, những nếp nhăn gầy guộc của bố khiến chị không thể không bước đi.
Ngày trước cũng yêu nhau cuồng nhiệt, bất chấp mọi lời khuyên của gia đình, nhưng bây giờ tôi ngộ ra đó hoàn toàn là quan điểm sai lầm.
Mỗi lúc anh cần, anh muốn, dù có bận bịu tới đâu tôi cũng bỏ để được gặp anh, có lẽ vì thế nên anh chẳng xem trọng tôi.
Trong lúc chờ anh tiến sĩ, tôi nhận lời yêu hai anh chàng cùng lúc, chưa gia đình và công việc tạm ổn.
Vợ tôi giống như một cô gái quê lần đầu tiên ra thành phố, ra chợ hết sờ tay vào túi rồi đến sợi dây chuyền, lấm lét, coi mọi người đều là kể trộm bao vây.
Lúc quen em, tôi nói gia đình mình làm nông, bản thân làm nhân viên kinh doạn bình thường, trong khi tôi là cán bộ cao cấp, có công ty riêng.
Vừa choàng tay ôm vợ thì tôi thấy Tân lù lù bước ra từ cửa phòng ngủ của vợ chồng tôi. Tôi hiểu chuyện gì đã xảy ra giữa vợ tôi và người anh em đồng hương ấy.
Chị bạn nó lấy được một anh chồng Tây quen qua mạng. Chị suốt ngày kể cho nó nghe về anh chồng cao to, đẹp trai lại trẻ tuổi và tài năng.
Hôm Quyên đưa người yêu đến ra mắt, ai cũng mừng cho nó cuối cùng cũng kén được người như ý, đã chịu lấy chồng.
Tôi thấy xấu hổ vì vợ chuyên vạch áo cho người xem lưng. Tôi càng xấu hổ hơn với những lời tục tĩu khó nghe của cô ấy trên Facebook.
Em học khá cao, hiểu rộng nhưng vẫn không thể nào lý giải được nguyên do anh bỏ mẹ con em bơ vơ ở nhà để đi tìm niềm vui mới bên người tình.
Bác sĩ trách gia đình tôi đông đủ thế này sao lại để anh một mình chống chọi với hàng chục đợt xạ trị do ung thư vòm họng. Tôi đã mất anh mãi mãi.
VOV.VN -Khi tôi đang ngập tràn trong niềm vui cũng là lúc, tôi biết được sự thật về anh. Bố đẻ của anh nói rằng tôi là đời vợ thứ 6 của anh.
Thế rồi cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra khi chị bạn làm cùng cơ quan rỉ tai báo cho tôi biết, chồng tôi cặp bồ với một cô gái trẻ.
Anh hơn tôi 5 tuổi, là bác sĩ nhi tại một bệnh viện tư trong thành phố, con trai một, bố mẹ là nhân viên công chức về hưu có của ăn của để.
Họ lấy nhau đã hơn chục năm, từ lúc chị là cô thôn nữ mặn mà, cho đến giờ đã toan về già.
Phụ nữ Việt không được rèn luyện để sống tự lập từ nhỏ, không cần dựa dẫm vào đàn ông.
Giá như mẹ con cứ giấu kín thì ba đỡ tủi thân, đằng này mẹ con công khai tình yêu thương dành cho hắn: “Chồng có thể bỏ nhưng gã ấy thì không”.
VOV.VN -Chồng tôi vẫn không thôi chơi bời, nợ nần, còn tôi và bố mẹ chồng không biết bao nhiêu lần phải đứng ra trả nợ.
21 tuổi tôi đã lên giường với 2 người đàn ông, tôi cảm thấy có lỗi với người cũ rất nhiều, không còn mặt mũi nào gặp lại anh nữa.
Người yêu cũ đang mở cửa phòng đối diện của tôi để đi ra, phía sau là anh chàng trai. Cô ấy bối rối nhìn tôi, còn tôi không biết trốn vào đâu.
VOV.VN -Khi tôi viết những dòng này gửi về chương trình thì mẹ tôi lại vừa phải chịu sự sỉ nhục của người chồng kết tóc se tơ 1 lần nữa.
Không bố mẹ nào muốn gả con gái mình cho một chàng rể kiểu như “đào mỏ”, hay kể xấu bố mẹ vợ, chê bai gia đình vợ…
Có nằm mơ tôi cũng không thể ngờ cái người mình từng yêu và chọn làm chồng với mong muốn gắn bó cả đời lại trơ trẽn và hèn kém thế.