Trần Đăng Khoa: Sự yếm thế của đàn ông

Trần Đăng Khoa: Sự yếm thế của đàn ông

VOV.VN -Báo điện tử VOV lại giới thiệu thêm với bạn đọc cuộc trò chuyện "gẫu" của Trần Đăng Khoa

* Anh Khoa ơi! Em nhớ có lần, xem trên O2TV, thấy cuộc tán gẫu của anh với danh hài Chí Trung rất vui. Hôm ấy, anh có bàn về sức mạnh của phụ nữ và cái yếu của đàn ông. Rồi anh còn chứng minh: Phụ nữ là phái mạnh còn đàn ông lại là phái yếu. Anh toàn nói ngược nhưng siêu lắm, đến nỗi danh hài Chí Trung đâm hoang mang rồi tự nhận mình là …phái yếu. Rồi đến khi tỉnh ra thì lại dành sức mạnh cho giới đàn ông. Trông mặt anh rất thật thà nhưng nghe xong rồi, ngẫm ra lại thấy điêu điêu. Anh đừng giận em nhé, em là fan hâm mộ của anh đấy. (PHAN THANH HÀ, Lâm Thao – Phú Thọ)

Trần Đăng Khoa: Tôi nói thật lòng đấy, chẳng điêu đâu, Công Tằng Tôn Nữ Phan Cách Cách ạ! Nếu tôi có khả năng điêu thì khéo khối bà đã mê rồi. Mụ vợ tôi rất tin tôi, không phải vì bản chất lão đứng đắn, mà vì lão đần. Đã thế trông mặt lại tối om om. Đã tối lại còn hãm, nên phụ nữ rất sợ. Chả ai dám gần. Nhờ thế, lão mới thành người đàn ông đứng đắn!

tran dang khoa: su yem the cua dan ong hinh 1
Trần Đăng Khoa trò chuyện cùng bạn bè (Ảnh do tác giả cung cấp)



Thực tình, tôi chỉ là kẻ cứ thật thà thấy sao nói vậy. Ở nước mình rất buồn cười. Cứ nói thật thì lại thành nói ngược. Lạ thế chứ!

Thông thường, khi bàn về đàn ông và phụ nữ, người ta cứ cho rằng, đàn ông là phái mạnh, còn phụ nữ liễu yếu đào tơ. Tôi không thấy thế. Thậm chí còn ngược lại. Và tôi ngờ luận điểm ấy có thể do chính chị em tung ra để nghi binh đấy. Phụ nữ mới là phái mạnh. Còn đàn ông yếu đuối lắm.

Nếu đem cân, giới mày râu có thể nặng hơn. Nhưng đó chỉ là sức nặng của một đống xương thịt chứ đâu phải sức mạnh. Mạnh chi mà một con virus mắt thường không nhìn thấy được cũng có thể quật ngã. Thế thì oai hùng gì?

Phụ nữ mới ghê gớm. Giời cho nhan sắc hơn người - Chị tôi với thủ trưởng tôi cặp bồ - Khi xoắn xuýt, lúc hững hờ - Kẻ nhàu váy ngắn người trơ thân gày – Chị tôi đi Nhật, đi Tây – Muốn gì thì sẽ có ngay cái gì – Cơ quan cứ thế mà suy – Trong thì chán nản, ngoài thì kêu ca – Mới hay sợi tóc đàn bà – Trói trâu trâu chết, kéo nhà nhà xiêu.

Kinh chưa?! Mà chả cần dùng đến sợi tóc đâu nhé. Khối mợ ỏn ẻn chỉ dùng mỗi ánh mắt liếc qua đã trói nghiến được cả một gã đàn ông to lớn vật vã, rồi bắt bỏ tù, mà tù chung thân, tù trọn kiếp. Tù mà chẳng nhìn thấy cái nhà tù đâu. Thế thì làm sao còn biết đường mà vượt ngục được. Hãi thế chứ!

Một lần em đã qua đây – Đánh rơi một cái lông mày xuống sân. Phụ nữ rụng lông mày thì có chuyện gì để nói đâu. Đàn ông gội đầu tóc còn rụng hàng đống. Thế mà các mợ rụng mỗi cái lông mày mà đã đảo lộn cả thế giới rồi: Thế rồi chó sủa người thân – Chim xa ngại hót, cá gần quên bơi – Vợ anh nấu cháo cháy nồi – Còn anh ra đứng vào ngồi ngẩn ngơ – Cái lông mày ấy bây giờ - Thành nhành cây lạ bất ngờ trổ hoa – Anh về lạy mạ, lạy cha – Đánh con đuổi vợ để mà yêu em. Khiếp chưa? Thế thì phụ nữ mạnh hay yếu?

Trong gia đình, đàn ông chúng tôi cũng chỉ là một cái bóng mờ. Nhiều mợ chả cần đức ông chồng cũng đẻ được con. Mà sức mạnh này xem ra cũng đã có từ thời cổ đại. Bà mẹ Thánh Gióng làm gì có chồng. Bà cụ ra nương, giẫm phải dấu chân ông khổng lồ rồi về nhà có mang, đẻ ra ông Thánh Gióng. Bây giờ nhiều thím cũng noi gương bà mẹ Thánh Gióng, có thể đẻ con mà chẳng cần đến đức ông chồng.

Có mợ còn nói thẳng với lão già khốn khổ này: “Nếu cần có con, chúng tôi sẽ lựa chọn rất chi là siêu đấy. Chả lẽ vì đứa con, chúng tôi lại phải rước về một lão vừa ke bo, vừa ở bẩn say rượu có phải khổ cả đời không. Thôi tốt nhất các bác cứ biến đi cho chúng em nhờ!”.

Trong di sản quý giá mà các cụ để lại, có báu vật này, chắc Công tằng Tôn nữ Phan Cách Cách cũng đã biết: Công cha như núi Thái Sơn – Nghĩa mạ như nước trong nguồn chảy ra. Biển lớn vì hàng triệu con sông tụ lại. Sông lớn cũng nhờ bao nhiêu suối, khe. Ở đâu ta cũng gặp những nguồn nước mát lành. Nhưng núi Thái Sơn ở đâu? Tôi đố bạn tìm thấy núi Thái Sơn trên lãnh thổ Việt Nam đấy. Chúng ta có dãy Trường Sơn, Hoàng Liên Sơn, nhưng làm gì có núi Thái Sơn?

Trong Kinh Dịch, Quẻ Thái là quẻ đẹp. Thái Sơn là ngọn núi đẹp. Nó đẹp như một khái niệm. Thế thôi. Và như vậy, vẻ đẹp của đàn ông chúng tôi chỉ là vẻ đẹp ảo, chứ làm gì có thật. Phái yếu thì đành phải chịu lép vế. Tôi cũng biết thân biết phận của giới mình rồi. Nói với Công tằng Tôn nữ điều này là tôi đau lắm đấy. Đau lắm! Không điêu đâu!

* Chú Khoa ơi, có một câu chuyện về chú thế này: Vợ chú dẫn chú đi mua một bộ com-lê tại  một hiệu sang trọng. Cuối cùng, cũng chọn được một bộ com-lê mà chú rất ưng ý, và chú càng tâm đắc hơn khi bộ com-lê đó giá chỉ có ba trăm ngàn đồng! Nhưng, chú không biết rằng vợ chú đã nói với người bán hàng: “chỉ được nói giá ba trăm ngàn thôi, kẻo ông ấy không mua đâu”. Thực ra, giá bộ com-lê đó cao gấp bốn, năm lần như thế. Sau bận đó, chú thấy rằng, thời trang đồ hiệu cũng chẳng đắt lắm, nên đã rủ vợ đi mua váy để “đáp lễ”, nhưng khi biết giá bộ váy đó đắt hơn rất nhiều số tiền mà chú mang theo, chú liền lẻn về nhà... lấy tiền. Nhưng, khi về đến nhà, gặp mấy người bạn đến chơi, mải chuyện văn chương trên trời dưới biển, gần tối, chú gọi cho cô: Hình như hôm nay, anh hứa dẫn em đi mua váy đúng không nhỉ?...

1. Câu chuyện này cháu đã đọc được ở đâu đó. Đây là chuyện có thật hay là  bạn bè văn chương vì yêu mến chú mà “phịa” ra vậy, thưa chú?

2. Nếu thật vậy thì thôi, nhưng nếu “phịa” thì người “phịa” phải quá giỏi. Nó giống “chất” Trần Đăng Khoa lắm! Có đúng thế không, thưa chú? (LÊ PHI NGA, Phủ Lý – Hà Nam)

Trần Đăng Khoa: Cháu kiếm ở đâu ra câu chuyện vui thế nhỉ? Đúng là một chuyện “phịa”. Nhưng khá hấp dẫn đối với những người thích sưu tầm những chuyện kỳ khôi. Cháu thấy người phịa giỏi vì đúng chất Trần Đăng Khoa à? Sai bét rồi cô cháu ạ.

Người “phịa” có định kiến với dân văn nghệ sĩ và luôn nghĩ dân văn nghệ sống ở trên mây, rồi lại tưởng “lão Khoa” cũng là một “cây” văn nghệ. Nhầm. Lão Khoa có thể lơ ngơ về văn chương, vì thực sự, lão cũng chẳng mê văn chương lắm đâu, nhưng giá cả thị trường, từ một mớ rau héo đến đồ điện tử cao cấp, lão rất thông thạo đấy.

Trông lão béo ụt ịt như địa chủ được mùa, nhưng thực tình, lão là một gã nghèo. Thậm chí là rất nghèo. Chính vì thế, lão thường chọn cách mua sắm của người nghèo. Nghĩa là chọn những đồ thật đắt. Điều này thoáng nghe có vẻ nghịch lí. Nhưng đúng vậy. Nghèo lại phải mua đồ đắt. Đấy là cách chọn lựa căn cơ nhất. Lão không bao giờ mua những thứ rẻ tiền. Nếu lão không đủ tiền thì mượn thêm bè bạn để mua. Nhiều phóng viên báo chí bảo lão sành điệu, thích chạy theo mốt. Cũng lại nhầm tuốt. Lão chỉ là gã thực dụng. Mua đồ đắt chính là cách tiết kiệm tốt nhất. Chỉ “đầu tư” một lần là xong. Không phải tốn tiền bạc, trí tuệ và thời gian để mua sắm nữa.

Com-lê sang trọng mà chỉ có 300 ngàn thì không bao giờ lão Khoa mua rồi. Vì đó chỉ có thể là “hàng thùng” thôi. Biết đâu quần áo của người chết thì sao? Có hai thứ đồ cũ mà lão Khoa rất ghê sợ. Đó là ăn lại món ăn người khác ăn thừa, mặc lại áo quần người khác đã mặc. Chỉ nghĩ đến điều ấy, lão đã rùng mình và sởn hết gai ốc. Đơn giản vì lão sợ bị lây bệnh.

Còn chuyện dẫn vợ đi mua váy, quay về lấy thêm tiền, rồi bàn chuyện văn chương với bạn mà quên mua sắm đối với lão  Khoa là chuyện rất xa lạ. Thứ nhất, lão không mê văn chương đến thế. Bạn thân nhất của lão thường là dân khoa học, hoặc giới kinh doanh, hay dân xe thồ. Rất ít khi lão bàn chuyện văn chương với bè bạn.

Thứ hai, lão không bao giờ giữ tiền. Tất cả mọi tiền nong, đều do vợ cai quản. Cần mua sắm gì, lão “bàn” với vợ. Thực ra, lão chỉ “dân chủ” giả hiệu thôi. Lão ngầm “quyết” hết rồi. Lão “lái” vợ chọn theo phương án lão đã định sẵn. Khi vợ nhất trí, lão khấu đầu thán phục: “Em sáng suốt quá! Em “quyết” đấy nhé. Chiểu theo lệnh em, anh sẽ nghiêm chỉnh thi hành!”. Vợ lão sướng lắm. Vì nàng có quyền to nhất nhà. Bởi thế, gia đình lão rất êm ấm. Đấy là sự thật một trăm phần trăm về lão Khoa mà chú biết./.

Mọi thông tin, bài viết cộng tác của độc giả cho chuyên mục Đời sống có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ: doisongvov.vn@gmail.com

Tin liên quan

Tin cùng chuyên mục

Video đang được xem nhiều

Tiêu điểm

TIN MỚI TRÊN VOV.VN