“BTS: THE RETURN”: Có gì đáng chờ đợi từ bộ phim tài liệu về sự trở lại của BTS?
VOV.VN - Không chỉ là phần tiếp nối của một màn comeback, “BTS: THE RETURN” được kỳ vọng hé lộ những góc khuất phía sau ánh hào quang của BTS: từ áp lực sáng tạo, hậu quân ngũ đến những hoài nghi nội tại khi họ bước vào giai đoạn tái định nghĩa chính mình.
Chỉ vài ngày sau khi phát hành, ca khúc “Swim” và “Body to Body” đã nhanh chóng chiếm lĩnh Spotify Top Songs Global, đây là một kịch bản quen thuộc với BTS. Nhưng ở thời điểm mà mọi kỷ lục dường như đã trở thành “trạng thái mặc định”, điều khiến công chúng tò mò hơn lại nằm ở phía sau: BTS đã trở lại như thế nào, sau quãng gián đoạn dài nhất trong sự nghiệp?
Câu trả lời phần nào nằm trong “BTS: THE RETURN”, bộ phim tài liệu phát hành trên Netflix vào ngày 27/3. Không chỉ ghi lại quá trình thực hiện album “ARIRANG”, câu hỏi đặt ra không phải là “nó sẽ kể gì” mà là “nó sẽ cho thấy BTS như thế nào?”
Một BTS “không hoàn hảo”: Chiến lược hay sự thật?
Ngay từ những khung hình đầu tiên, bộ phim đã lựa chọn một hướng tiếp cận khác. Không phải sân khấu, không phải đám đông, mà là Jin – mệt mỏi, lệch nhịp, vừa hạ cánh xuống Los Angeles để hội quân cùng nhóm. “BTS: THE RETURN” đã định vị một tông màu khác: ít hào quang hơn, nhiều va đập hơn.
Chi tiết tưởng chừng nhỏ này lại mang tính biểu tượng. Nó phá vỡ hình ảnh “đồng bộ tuyệt đối” vốn gắn liền với BTS, đồng thời mở ra một thực tế: phía sau một tập thể vận hành trơn tru là những cá nhân luôn phải tự điều chỉnh để không bị bỏ lại phía sau.
Việc Jin vắng mặt trong danh sách sáng tác một số ca khúc đầu album không còn là một “lỗ hổng”, mà trở thành một câu chuyện về áp lực, về giới hạn, và về sự đánh đổi.
Los Angeles không phải giấc mơ, mà là dây chuyền sản xuất
Trái với hình dung về một kỳ nghỉ sáng tác tại California, “BTS: THE RETURN” cho thấy một nhịp sống gần như công nghiệp: làm việc 6 ngày/tuần trong phòng thu, tranh luận từng câu chữ tiếng Anh, chỉnh sửa từng lớp âm thanh dưới áp lực thời gian.
Dưới lớp hình ảnh mang chất VHS mờ, rung, không hoàn hảo, Los Angeles hiện lên như một không gian lao động hơn là hưởng thụ. Đây là lựa chọn thẩm mỹ có chủ đích, kéo BTS ra khỏi lớp hào quang sân khấu, đặt họ vào một môi trường nơi thành công được tạo ra bằng lặp lại và kỷ luật.
Ở đó, những chi tiết đời thường như bữa tối với thịt nướng, ly soju, nỗi nhớ nhà lại trở thành điểm nhấn, xóa nhòa khoảng cách giữa siêu sao và người trẻ bình thường.
Hậu quân ngũ: Cú “reset” âm thầm nhưng quyết định
Một trong những yếu tố định hình rõ nhất BTS hiện tại lại đến từ một trải nghiệm ít được nói tới trong K-pop, đó là nghĩa vụ quân sự.
Dù chỉ xuất hiện qua những lát cắt ngắn, dấu ấn của môi trường quân đội hiện diện rõ trong cách các thành viên tương tác từ tính kỷ luật đến “ngôn ngữ chung” sau xuất ngũ. Phân cảnh RM thổi lại bản nhạc báo thức bằng saxophone không chỉ mang tính gợi nhớ, mà còn cho thấy cách những trải nghiệm này thấm vào đời sống sáng tạo.
Chính sự thay đổi đó dẫn đến một lựa chọn đáng chú ý: đặt “Swim” một ca khúc chậm, mang tính chiêm nghiệm làm đĩa đơn chủ đạo. Trong bối cảnh K-pop ưa chuộng nhịp độ và hiệu ứng, đây là một quyết định mang tính rủi ro, nhưng cũng là dấu hiệu của sự trưởng thành.
Mâu thuẫn sáng tạo: Khi BTS bước ra khỏi vai trò “idol”
“BTS: THE RETURN” không né tránh xung đột. Cuộc tranh luận về việc đưa chất liệu dân ca “Arirang” vào “Body to Body” là một trong những điểm nhấn quan trọng. Ở đó, sự giằng co giữa tính bản địa và thị trường toàn cầu được đẩy lên rõ rệt. Trong khi các thành viên lo ngại sự khiên cưỡng, thì Bang Si Hyuk lại kiên định với định hướng mang tính bản sắc.
Điều đáng nói không phải là kết quả, mà là quá trình: BTS xuất hiện trong cuộc tranh luận như những chủ thể sáng tạo thực sự. Đây là dấu hiệu cho thấy họ không còn chỉ là “idol” vận hành trong hệ thống, mà đang từng bước kiểm soát chính âm nhạc của mình.
Áp lực vô hình: mặt trái của đỉnh cao
Có một nghịch lý xuyên suốt bộ phim, càng thành công, BTS càng hoài nghi chính mình. Từ giọng hát, chất lượng âm nhạc đến việc sử dụng ngôn ngữ, mọi thứ đều bị đặt dưới kính hiển vi – không chỉ bởi công chúng, mà bởi chính các thành viên. Đây là trạng thái điển hình của những nghệ sĩ đã vượt qua mọi chuẩn mực bên ngoài, để rồi phải đối diện với những tiêu chuẩn nội tại khắt khe hơn.
“BTS: THE RETURN” không cố gắng giải quyết nghịch lý này. Thay vào đó, nó ghi nhận nó như một phần tất yếu của hành trình trưởng thành.
Dấu ấn của đạo diễn gốc Việt trong cách kể chuyện
Người đứng sau chỉ đạo dự án này là đạo diễn Bảo Nguyễn - một người gốc Việt. Anh là đạo diễn gốc Việt hiếm hoi ghi dấu ấn quốc tế ở mảng phim tài liệu. The Greatest Night in Pop (2024) – phim tài liệu về ca khúc We Are the World của anh cực viral trên Netflix 2 năm trước. Đồng thời được đề cử 3 giải Emmy. Tại dự án này, anh tiếp tục theo đuổi phong cách kể chuyện thiên về con người, tiết chế cao trào và ưu tiên những khoảnh khắc đời thường.
Việc để các thành viên tự quay bằng máy mini không chỉ là lựa chọn kỹ thuật, mà còn là một chiến lược kể chuyện: trao quyền cho nhân vật tự định nghĩa chính mình. Nhờ đó, bộ phim giữ được cảm giác thân mật, yếu tố hiếm thấy trong các sản phẩm về những ngôi sao tầm cỡ BTS.
Một sự trở lại mang tính “tái định nghĩa”
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, cả bảy thành viên bay đến Los Angeles, sống chung hai tháng và gần như bắt đầu lại từ đầu. Như RM chia sẻ, cảm giác này giống thời thực tập sinh, chỉ khác là phía sau họ giờ đây là những sân vận động kín chỗ và hàng tỷ lượt nghe.
Chính sự đối lập đó tạo nên trọng tâm của “BTS: THE RETURN”: không phải là việc BTS đã đạt được gì, mà là họ còn có thể trở thành gì.
Ở thời điểm mà sự trở lại thường được đo bằng thành tích, “BTS: THE RETURN” chọn cách đi ngược: chậm lại, đào sâu và đặt câu hỏi. Và có lẽ, chính câu hỏi đó, chứ không phải câu trả lời mới là điều đáng chờ đợi nhất từ bộ phim.