Trần Đăng Khoa biết làm thơ từ bao giờ?

Trần Đăng Khoa biết làm thơ từ bao giờ?

VOV.VN -"Bây giờ tâm hồn nó trẻ con rất trong, nó nghĩ sao thì cứ để nó nói thế, đừng uốn nắn làm hỏng nó..."

** Thưa nhà thơ Trần Đăng Khoa, tôi là một fan hâm mộ của ông qua những bài viết trên “Tuổi trẻ đời sống” và bây giờ là “Người giữ lửa”. Tôi cũng thuộc tuýp người “cổ” như ông rồi, thích nghiền ngẫm, thích về quê, nghe đọc thơ và nhớ lại thuở ấu thơ thời bom đạn.

Trước đây, tôi cũng từng đi quân ngũ, vào Nam ra Bắc. Tôi rất ngưỡng mộ bài thơ "Hạt gạo làng ta" do ông sáng tác năm 1969, được thi sĩ Xuân Diệu ca ngợi và nhạc sĩ Trần Viết Bính phổ nhạc (1971). Tôi nói các mốc thời gian như vậy có đúng không? Tuy nhiên, tôi tò mò muốn biết: Có phải lúc lên 8 tuổi, ông đã có bài thơ được đăng báo? Bài thơ đầu tiên của ông là gì, được sáng tác trong hoàn cảnh nào, nhà thơ có thể bật mí được không? Xin cám ơn. 

(Trần Viết Thành, 67 tuổi, Hội cựu chiến binh phường Quan Hoa, Q.Cầu Giấy, Hà Nội)

Trần Đăng Khoa: Cám ơn bác vẫn còn nhớ đến cậu Khoa. Tôi thì quên cậu ấy lâu rồi. Thế mà bác vẫn nhớ, lại nhớ rõ từng chi tiết chính xác. Bài thơ đầu tiên của cậu Khoa là Con bướm vàng. Cậu Khoa viết bài này thì tôi biết.

Lúc ấy cu cậu còn bé lắm. Người xấu xí, đen trũi và gầy quắt như một con nhái bén. Buổi trưa, cậu đang ngồi nấu cơm thì có con bướm vàng chao qua cửa bếp. Con bướm đẹp quá. Giá không phải nấu cơm thì cu cậu đã đuổi theo rồi. Thoạt đầu, cậu viết: Con bướm vàng. Con bướm vàng. Bay nhẹ nhàng. Trên bờ rào ... Chữ cuối của cả bốn câu này đều dấu huyền, vần bằng cả. Thế thì con bướm đang sà xuống rồi. Không phải bướm bay. Phải cho nó vỗ cánh bay lên thôi. Thế là cu cậu chỉnh lại: Con bướm vàng. Con bướm vàng. Bay nhẹ nhàng. Trên bờ cỏ. Em thích quá. Em đuổi theo. Nó vỗ cánh. Vút lên cao...

Bài thơ đơn giản, thấy gì kể đấy. Nó đúng là con bướm thật, nhưng cũng không phải chỉ có thế. Nó là cái gì đó, cũng giống như tuổi thơ của chúng ta, đến rồi đi, có cố gắng đuối theo cũng chẳng được. Vậy mà rồi mải đuổi con bướm thơ, cậu Khoa để nồi cơm trương phình. Thế là cu cậu bị mẹ mắng cho một trận: "Mày làm cái gì mà cái mặt cứ nghệt ra thế kia? Trông cứ nghênh nghênh như trâu ỉa. Rõ đẹp chửa!" .

Bài thơ chỉ thế thôi. Cũng chẳng có gì đặc biệt. Tôi đến thăm nhà cô bạn học cũ. Bà mẹ giới thiệu rất hãnh diện với cậu con trai: "Đây là bác Khoa - nhà thơ nổi tiếng- bạn học ngày xưa của mẹ đấy”. Không ngờ, cậu bé (đúng bằng tuổi tôi khi làm bài thơ này) “bộp” luôn một câu: “Ai chứ bác Khoa thì con biết rồi. Bác ấy chuyên làm thơ con cóc”.

Bà mẹ hoảng quá, vì không chuẩn bị cho cái tình huống bất ngờ như thế này, hơn nữa, bạn của mẹ, lại là khách quý, vừa chân ướt chân ráo đến nhà mà con thì bổ luôn vào mặt bác một nhát búa của ông... Thần Sét. Cô bạn tôi rất bối rối, còn tôi thì vô cùng sung sướng. Tôi bảo “Không phải mẹ cháu là bạn bác mà chính cháu mới đúng là bạn bác đấy. Cháu hãy nói cho bác nghe xem bác đã làm thơ con cóc như thế nào ?”. Cậu bé hỏi: "Thế bác có biết bài thơ Con cóc không?". "Bác biết, Con cóc trong hang. Con cóc nhảy ra. Con cóc ngồi đấy. Con cóc nhảy đi".

Thơ con cóc là thơ nói điều hiển nhiên, ai cũng thấy, chẳng có gì phát hiện. "Bác có bài thơ y hệt bài Con cóc: Con bướm vàng. Con bướm vàng. Bay nhẹ nhàng. Trên bờ cỏ. Em thích quá. Em đuổi theo. Con bướm vàng. Nó vỗ cánh. Vút lên cao. Em nhìn theo. Con bướm vàng. Con bướm vàng... Bài thơ của bác cũng lần lượt từ việc con bướm đến, con bướm đi... y như... con cóc vậy thôi”.

Tôi chợt nghĩ hình như là thế thật và có cái gì đó, cậu bé đã nói đúng. Tôi rất phục cậu. Tôi nói với cô bạn Nguyễn Thị Hoà, là mẹ cậu rằng: “Chúng ta đừng bắt trẻ con nói dối quá sớm. Bây giờ tâm hồn nó rất trong, nó nghĩ sao thì cứ để nó nói thế, đừng uốn nắn làm hỏng nó”. Tôi tặng cậu bé tất cả số sách mà Nhà xuất bản Kim Đồng vẫn tặng tôi hằng năm.Tôi không chỉ yêu mến mà còn kính trọng cậu.

Ở tuổi cậu, ngày xưa, tôi đâu đã dám có ý kiến khác người. Tôi mới chỉ làm được những câu thơ thật thà, vụng dại. Còn cậu bé đã có những phát hiện, những cách nghĩ riêng khá táo bạo. Tất nhiên, cậu bé không biết, khi con cóc đã có đôi cánh của con bướm thì con cóc cũng không còn là con cóc nữa rồi.../.

Mọi thông tin, bài viết cộng tác của độc giả cho chuyên mục Đời sống có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ: doisongvov.vn@gmail.com

Tin liên quan

Tin cùng chuyên mục

Video đang được xem nhiều

GM_PC_ARTICLE_BEFORE_TIEU_DIEM
Loading...

Tiêu điểm

TIN MỚI TRÊN VOV.VN