Khi người ta trẻ, người ta có quyền mắc sai lầm. Sai thì sửa, vấp ngã thì đứng lên đi tiếp, đoạn đường phía trước còn rất dài.
VOV.VN - Tôi biết mình không đáng được tha thứ nhưng cuộc tình với anh hiện tại giống như mạng sống của tôi. Xa anh, tôi mất hết nghị lực sống và chẳng còn có niềm vui.
Tôi nghiệm ra rằng, đàn ông, đôi khi họ cũng vô tâm lắm, ít khi hiểu được, vợ đã hy sinh rất nhiều thứ cho những bổn phận, trách nhiệm vô hình sau khi kết hôn.
VOV.VN - Chồng tôi biển thủ tiền của công ty nên đã đi bỏ trốn. Còn tôi rất khó xin được công việc ổn định, lại thêm món nợ vài chục triệu đồng.
Với mong muốn nửa kia hiểu và tin tưởng mình nên trong tình yêu các cô nàng sẵn sang dốc hết bầu tâm sự cho chàng, kể cả những điều thầm kín nhất.
Vợ nói: "Anh chỉ biết sống cho gia đình anh, không lo toan được cái gì cho gia đình này. Có ngày tôi ôm con đi cho mà biết".
Khi người yêu cũ sắp lấy vợ, anh đã gặp tôi. Anh nói sống rất khổ sở, cuộc sống không được như ý muốn. Anh bị ép cưới, bất kể lúc nào anh cũng nghĩ về tôi.
VOV.VN -Thực sự chúng em rất yêu nhau và hiểu nhau vì đã có 4 năm gắn bó rồi. Em rất ấm ức và chẳng biết nên làm thế nào.
Có một câu “ranh ngôn” cải biên: “Chồng mình là con người ta. Suy ra tính lại chẳng bà con chi”. Nghe có vẻ bạc bẽo và buồn cười, nhưng đấy chính là sự thật không thể nào chối cãi.
VOV.VN - Tôi không chịu đựng được người vợ quá quắt nên đã làm đơn ly hôn. Nhưng giờ tôi mất hết danh dự, không biết tòa có xử cho chúng tôi hay không.
Anh từng chat sex, nói chuyện với gái gọi và vào web đen nhiều lần. Ngay cả trong thời gian chúng tôi bên nhau.
VOV.VN - Nhiều khi quá ức chế, bố em nặng lời với ông bà khiến em vừa thương vừa giận cả bố, cả ông bà. Nếu ông bà không bị lẫn, bố em đã không khổ cực như thế.
Giá như không có ngày hôm đó, tôi đã không gặp người phụ nữ ấy. Chị hỏi tôi: "Em trả bao nhiêu tiền cho cậu ấy, mỗi lần chị phải trả 500 nghìn cơ đấy".
VOV.VN - Hết chăm con rồi lại lo chăm cháu. Tôi tự thấy đã hết mình vì con, vì cháu, vậy mà chẳng hiểu sao chúng vẫn đối xử tệ bạc với tôi.
Tôi chấp nhận để chuyện ngoại tình của mình ảnh hưởng tới công việc vì muốn chấm dứt cuộc hôn nhân không hạnh phúc với vợ.
Nếu các cô dâu mới e ngại mẹ chồng thì tôi lại ngại bố chồng hơn. Bố chồng tôi là người khá cổ hủ, khó tính, gia trưởng lại hay săm soi.
VOV.VN - Nếu em chấp nhận ly dị, con em sẽ khổ. Hơn nữa, em vẫn còn yêu anh nhưng không thể chịu đựng được mỗi khi anh xúc phạm em và gia đình.
Từng nghe lời than, đừng đòi hỏi ở các nàng dâu quá nhiều, vậy thì với tư tưởng tiến bộ hiện thời, thiết nghĩ họ cũng nên đừng đòi hỏi nhiều quá ở một bà mẹ chồng.
VOV.VN - Có lúc chán nản, tôi đã muốn kết thúc cuộc đời khổ cực, vất vả của mình nhưng vì thương vợ, thương con, tôi lại tỉnh ra và chưa làm gì dại dột.
Mỗi khi giận nhau, cả hai vợ chồng đều chọn cách im lặng. Sự im lặng này trở thành căn bệnh mãn tính và “ăn mòn” tổ ấm của anh chị.
VOV.VN - Khi đã bình tĩnh suy nghĩ lại mọi chuyện, tôi mới hiểu vợ anh là người đàng hoàng, có học thức còn tôi mới là đồ tồi. Tôi thấy rất nhục nhã và ân hận.
Không thể hòa hợp với gia đình chồng và cuộc sống nhà chồng, chỉ sau 2 tháng làm dâu, Lan đã nghĩ đến chuyện làm bà mẹ đơn thân cho dễ sống.
Cái chuyện ngoại tình trước nay tôi nghĩ nó chỉ xảy ra với người khác bởi chúng tôi đã cùng nhau trải qua biết bao vui buồn, sướng khổ...
VOV.VN - Em quyết định chia tay nhưng nhiều lúc thấy thương anh ấy bệnh tật. Mà em còn phải lo cả chuyện học hành nên tinh thần em suy sụp.
Ly hôn chỉ là một ngã rẽ. Đoạn đường tiếp theo thì không ai đoán trước được. Nhưng có một điều chắc chắn: Ly hôn không phải là đường cùng.
VOV.VN - Tôi phát hiện vợ mình đang quan hệ với một người đàn ông là họ hàng của cô ấy. Theo vai vế trong họ thì hai người còn là chú cháu.
Anh nói hiện tại đã có người yêu, nếu lên giường cùng nhau thì “có thể” sẽ hàn gắn chúng tôi. Nhưng mọi việc không như vậy!
VOV.VN - Không có tiền thì không xin được việc. Tôi chỉ muốn có một công việc ổn định để bố mẹ không phiền lòng mà thật xa vời.
Mẹ chồng nàng dâu chưa ở với nhau ngày nào mà vợ đã như vậy rồi, thà ở với nhau tôi còn đứng ra hòa giải được. Đã vậy khi tôi về nói chuyện còn thách đố tôi viết đơn ly hôn.
VOV.VN - Tôi là phận con nhưng chẳng biết làm sao khi gia đình tan nát. Tổ ấm riêng của tôi cũng không làm tôi hạnh phúc, tôi lấy chồng mà không có tình yêu.