Blog Xíu: Cái lưỡi không xương
Blog Xíu: Cái lưỡi không xương

Ông bạn đồng nghiệp ít lâu có một bài blog về Lắng nghe, luận về cái Tai. Tôi lại để ý đến "bạn cái tai" là cái Lưỡi.

Blog Xíu: Cái lưỡi không xương
Trần Đăng Khoa: Tháng Tư rồi, nhớ Trịnh Công Sơn
Trần Đăng Khoa: Tháng Tư rồi, nhớ Trịnh Công Sơn

Có lẽ cho đến tận lúc giã biệt cõi đời này, nhạc sĩ cũng không biết anh có một khán giả ngoại quốc say anh cuồng nhiệt hơn bất cứ người hâm mộ nào.

Trần Đăng Khoa: Tháng Tư rồi, nhớ Trịnh Công Sơn
Blog Xíu: Chí Phèo cô đơn
Blog Xíu: Chí Phèo cô đơn

Trong SGK lớp 11, đoạn truyện nhân văn nhất của truyện ngắn Chí Phèo đã bị cắt xén vì bị xếp vào loại "dâm thư" để ngăn chặn nó xâm nhập suy nghĩ của các em học sinh.

Blog Xíu: Chí Phèo cô đơn
Trần Đăng Khoa: Sợ chết đuối giữa phố phường!
Trần Đăng Khoa: Sợ chết đuối giữa phố phường!

Tôi sợ là sợ sặc nước chết đuối nước theo đúng nghĩa đen ấy. Mà chết đuối giữa đường phố mới khiếp!

Trần Đăng Khoa: Sợ chết đuối giữa phố phường!
Trần Đăng Khoa: Luyện chữ, hay là cải cách về như...cũ?
Trần Đăng Khoa: Luyện chữ, hay là cải cách về như...cũ?

Chữa nét chữ câu văn là chữa tính người. Việc uốn nắn các em phải bắt đầu từ những việc cụ thể, trong đó có cả việc rèn từng nét chữ.

Trần Đăng Khoa: Luyện chữ, hay là cải cách về như...cũ?
Blog Xíu: Họp, họp và… họp
Blog Xíu: Họp, họp và… họp

Thực ra nhiều vị sợ họp lắm nhưng sao vẫn phải họp nhỉ. Nhiều lúc lại thấy oan cho chữ họp. Họp là cần thiết đấy chứ…

Blog Xíu: Họp, họp và… họp
Blog Ngô: Em chỉ muốn là em thôi!
Blog Ngô: Em chỉ muốn là em thôi!

Cứ định bụng nói với anh điều này nhưng không sao nói được. Vợ chồng lấy nhau 16 năm rồi mà nhiều khi em vẫn thấy thẹn thùng như xưa.

Blog Ngô: Em chỉ muốn là em thôi!
Trần Đăng Khoa: Làng phố
Trần Đăng Khoa: Làng phố

Ngay cái tên đã nhập nhằng rồi. Làng phố... Trong công cuộc đổi mới, đời sống cũng bắt đầu xuất hiện nhiều vẻ đẹp mới. Lại còn có cả những vẻ đẹp của sự nhập nhằng.

Trần Đăng Khoa: Làng phố
Blog Ngô: Trình diễn
Blog Ngô: Trình diễn

Đọc trên VOV.VN thấy chuyện phạt người đội mũ bảo hiểm rởm chợt cười phì. Cả nước phấn đấu trở thành “người tiêu dùng thông thái” mấy năm nay mà vẫn ăn thịt bẩn...

Blog Ngô: Trình diễn
Trần Đăng Khoa: Phụ nữ nhìn kiểu gì cũng... đẹp!
Trần Đăng Khoa: Phụ nữ nhìn kiểu gì cũng... đẹp!

Có người nhìn đằng trước đẹp. Có người nhìn đằng sau đẹp. Có người lại phải lùi ra thật xa, thậm chí phải nhắm tịt cả hai mắt lại thì ta mới "nhìn" thấy được vẻ đẹp của họ.

Trần Đăng Khoa: Phụ nữ nhìn kiểu gì cũng... đẹp!
Blog Xíu: Cái ghế… lắm chuyện(!)
Blog Xíu: Cái ghế… lắm chuyện(!)

Việc chọn ghế thể hiện gu, cũng có khi thuyết minh phần nào tính cách mỗi người...

Blog Xíu: Cái ghế… lắm chuyện(!)
Blog Ngô: Tào lao chuyện… Nữ
Blog Ngô: Tào lao chuyện… Nữ

Thú thật một lần nửa tiếng Tàu tôi chẳng biết. Nhưng trò đời không biết hay ti toe nên lại lạm bàn về chữ NỮ.

Blog Ngô: Tào lao chuyện… Nữ
Blog Xíu: Những hào quang che lối
Blog Xíu: Những hào quang che lối

Sức ép đè nặng lên những "thần tượng" đã được vinh danh. Con đường phía trước luôn giăng mắc những ảo vọng, hào quang che lấp những chân dung, hình bóng thực

Blog Xíu: Những hào quang che lối
Blog nhà Hến: Hãy buông tha Quỳnh Anh Got Talent!
Blog nhà Hến: Hãy buông tha Quỳnh Anh Got Talent!

Khi chỉ trích cô bé, mỗi người hãy đặt Quỳnh Anh vào vị trí một người con, người thân trong gia đình, chắc sự việc sẽ được nhìn ở góc độ bao dung hơn rất nhiều…

Blog nhà Hến: Hãy buông tha Quỳnh Anh Got Talent!
Blog Xíu: "Mình phục mình quá…!"
Blog Xíu: "Mình phục mình quá…!"

Một xã hội phát triển lành mạnh là một xã hội có sự liên kết, tôn trọng lẫn nhau. Sống biết chấp nhận người khác mình là chúng ta đang duy trì sự gắn kết giữa các thành viên.

Blog Xíu: "Mình phục mình quá…!"
Blog Ngô: Áo dài ơi áo dài!
Blog Ngô: Áo dài ơi áo dài!

Nếu coi tà áo dài là trang phục truyền thống, thì trong quá trình vận động, truyền thống cũng phải luôn tích hợp những yếu tố mới bởi vì bản chất của văn hoá là giao lưu và tiếp biến.

Blog Ngô: Áo dài ơi áo dài!
Blog Xíu: Gương mặt khác của du lịch
Blog Xíu: Gương mặt khác của du lịch

Bảo tồn di tích, di sản cho ngàn đời chứ không phải để mang tiềm năng, thế mạnh tô trát cho khẩu hiệu "Gà đẻ trứng vàng".

Blog Xíu: Gương mặt khác của du lịch
Blog nhà Hến: Bệnh…  “nổ”
Blog nhà Hến: Bệnh… “nổ”

Khoe khoang một cách lố bịch hiện đang trở thành căn bệnh trầm kha của nhiều người, làm rối loạn nhiều thang giá trị...

Blog nhà Hến: Bệnh…  “nổ”
Blog Vườn: Chuyện bắt trộm ở phố nhà tôi
Blog Vườn: Chuyện bắt trộm ở phố nhà tôi

Nếu câu chuyện này không xảy ra với chính gia đình tôi, thì khi đọc được nó, tôi có thể sẽ cho rằng đây là sản phẩm đã qua sự thêu dệt của nhà báo, thêm mắm thêm muối để “câu khách"!

Blog Vườn: Chuyện bắt trộm ở phố nhà tôi
Blog Ngô: Giáo dục vì ai?
Blog Ngô: Giáo dục vì ai?

Nếu như giáo dục mà không vì đối tượng của mình – học sinh, thì hỏng “toàn tập” chứ còn gì nữa?

Blog Ngô: Giáo dục vì ai?
Blog Xíu: Bệnh "Không phải cháu...!"
Blog Xíu: Bệnh "Không phải cháu...!"

Sự ích kỷ sẽ đồng nghĩa với dòng thác chen lấn, xô đẩy, lấn hàng, lấn lối, đồng nghĩa với tư duy đẩy trách nhiệm sang người khác với kiểu cách rất tiểu nông "Không phải cháu mà là thằng bên cạnh".                  

Blog Xíu: Bệnh "Không phải cháu...!"
Blog Ngô: Lắng nghe
Blog Ngô: Lắng nghe

Cả thế giới đã chuyển từ đối đầu sang đối thoại, đối tượng - kẻ thù thành đối tác làm ăn, mà muốn đối thoại thì phải kẻ nói người nghe

Blog Ngô: Lắng nghe
Trần Đăng Khoa: Vụ Hải Phòng, một bài học cay đắng
Trần Đăng Khoa: Vụ Hải Phòng, một bài học cay đắng

Hình như ông Vươn đã chọn phương án tồi tệ nhất này để gióng lên một tiếng chuông báo động, không phải báo động về vụ việc Đoàn Văn Vươn mà là vấn đề Đoàn Văn Vươn

Trần Đăng Khoa: Vụ Hải Phòng, một bài học cay đắng
Hải Phòng, ước gì trở lại ngày xưa
Hải Phòng, ước gì trở lại ngày xưa

Nếu được trở lại ngày xưa, tôi tin chắc cả Hải Phòng  và ông Đoàn Văn Vươn sẽ có cơ hội và sẽ lựa chọn một cách ứng xử khác.

Hải Phòng, ước gì trở lại ngày xưa
Lão Khoa: Mấy nhời của gã mõ làng
Lão Khoa: Mấy nhời của gã mõ làng

Tôi chỉ là một gã Mõ làng, trải cái chiếu quê ra giữa Sân đình ảo, có cái tên rất hiện đại: “VOV online”, rồi mời các cụ ra đàm đạo.

Lão Khoa: Mấy nhời của gã mõ làng
Blog Xíu: Bà Ba Sương và hình mẫu một nông trường
Blog Xíu: Bà Ba Sương và hình mẫu một nông trường

Hay tin, thấy lòng thảnh thơi hơn dù vẫn còn găm lại những nỗi day dứt, tiếc nuối, ngậm ngùi…

Blog Xíu: Bà Ba Sương và hình mẫu một nông trường
Blog Thóc: Đôi điều về bà Ba Sương
Blog Thóc: Đôi điều về bà Ba Sương

Tôi cảm thấy bà đại diện cho một thế hệ những người đã dấn thân là đi hết mình, chấp nhận mọi khó khăn, thách thức, thậm chí là sự hy sinh cho những điều mà họ đã tin.

Blog Thóc: Đôi điều về bà Ba Sương
Blog Ngô: Đừng lừa dối trẻ con
Blog Ngô: Đừng lừa dối trẻ con

Có người đã áp dụng chiêu “đi hỏi già về nhà hỏi trẻ” để lợi dụng sự thơ ngây hồn nhiên của các cháu.

Blog Ngô: Đừng lừa dối trẻ con
Trần Đăng Khoa: Chữa mẹo
Trần Đăng Khoa: Chữa mẹo

Thói thường, ai cứ ghét của gì thì giời lại trao của ấy. Thế mới quái quỷ.

Trần Đăng Khoa: Chữa mẹo
Blog Ngô: Ba lần gặp Trần Đăng Khoa
Blog Ngô: Ba lần gặp Trần Đăng Khoa

Tên tuổi lẫy lừng của anh tôi biết từ lâu, nhiều lần được nghe nói chuyện, nhưng nói chuyện trực tiếp mới chỉ đúng 3 lần.

Blog Ngô: Ba lần gặp Trần Đăng Khoa