Đi để nếm cho đủ, kẻo phí sự đời.
Tết là gì nhỉ, là điểm bắt đầu hay là nơi trở về?
Xưa các cụ định nghĩa cái Tết rất cụ thể: Tết là "Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ - Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh".
Bạn đọc Mùa Hạ ở địa chỉ email phantrung@gmail.com chia sẻ ý kiến với Trần Đăng Khoa về bài viết “Thấy gì sau vụ án Lê Văn Luyện”
Để Ngài lên Thiên đình mà cưỡi trâu, cưỡi bò hay cưỡi lợn thì thô tục quá. Cưỡi cá vẫn là trang nhã nhất, sang trọng nhất.
Pháp luật nhân đạo với kẻ ác, vô tình lại bạc ác với những người bị hại, là những người lương thiện bị sát hại tức tưởi…
Không nên để thành tiền lệ xấu: Tìm cách giải tỏa nỗi uất ức, bất bình bằng cách chống đối quyết liệt, manh động
Một đứa bé tuổi mầm non mà bị đóng đinh vào nhận thức rằng cứ giàu là tồi tệ, xấu xa… thì quá máy móc, cứng nhắc và thiếu nhân bản
Hình như chính chúng ta cũng đang đi lệch. Chúng ta quá quan tâm đến việc phát triển kinh tế mà lại sao nhãng, nếu không nói là bỏ quên văn hóa.
Đưa đón con đi học là một trong những câu chuyện dài trắc trở của các bậc phụ huynh thời nay
“Bác sống thế này mà ở dưới, có chú còn nhũng nhiễu làm khổ dân. Bác mà sống xa hoa thì ở dưới các chú đục khoét hết của dân à?”
Rác ở trong nhà rác ra hè phố, rác có mặt ở khắp mọi nơi… khiến nhiều góc phố nổi tiếng của Hà Nội thêm nhếch nhác.
Bây giờ, người ta sợ nhiều thứ kỳ quặc. Nỗi sợ hãi đè nặng khiến con người ta không dám nói tiếng nói của riêng mình…
Khoác comple thì trông cứ như lão tây gỗ. Diện thường phục thì hoá ra thằng bù nhìn canh dưa, ban ngày doạ trâu bò, gà vịt, ban đêm lại doạ người. Trông nghịch mắt lắm
Tôi vốn là người yêu bóng đá mà cũng đâm ra chán dần bóng đá, cả ta lẫn Tây. Một phần nguyên nhân là do bản quyền truyền hình.
Tiếng rao của người Việt, nhất là ở Hà Nội, đặc trưng lắm! Nó không tào lao, khuếch trương, khoe mẽ, đánh bóng…
Trong một mùa rét của đất Bắc, những ngày rét ngọt thật thú vị.
Thời bé, vẫn thường phải xếp hàng mua gạo, thịt, cá, nhu yếu phẩm... Nhiều hôm đặt hòn gạch từ đêm trước để đánh dấu. Sáng hôm sau chạy ra vẫn còn nguyên vị trí.
Trần Đăng Khoa gọi việc vi phạm rồi ngạo mạn coi thường pháp luật là “Chuyện thường ngày ở huyện”. Bởi những vụ việc như thế nhan nhản và diễn ra hàng ngày...
Khi ông đang được giữ ở lại thì bất ngờ người ta lại quay ngoắt lại và ông có lẽ sẽ phải ra đi?!
Lắm khi, cái tên “khoai sắn” cha mẹ đặt bỗng chốc dính liền với Maicơn, Hăngri... nửa tây, nửa ta, nặng mùi vọng ngoại.
Blog tòa soạn xin giới thiệu một góc nhìn rất đời thường nhưng cũng không kém bức xúc…
Con lên đại học, khao; lên nhà mới, lên xe hoa, lên lão, lên đời... bất cứ thứ đồ vật gì trên người cũng khao !
Tham khảo bạn bè để điều hành giao thông và đưa sự hỗn loạn xã hội vào kỷ cương. Nếu lấy ý dân, tôi tin, rất tin rằng, nhân dân sẽ ủng hộ…
Người thật, bằng giả. Rồi lại còn cái nạn người giả mà bằng thật. Con số này cũng không phải ít…
Ở thủ đô Paris có những hình ảnh lặp đi lặp lại khiến người ta không thể không suy nghĩ, ấy là chuyện những người đi kiếm tiền vặt.
Hơn chục người chết và bị thương trong vụ lật xe chở gỗ ở Nghệ An. Những người liên đới trong ngành kiểm lâm đang ra sức thanh minh mình vô can còn dân lành chết thảm vì sự trả thù của rừng.
Đất nước đổi mới gần 30 năm, sao công tác thi đua chưa đổi mới được bao nhiêu nhỉ?
"Kinh đô ánh sáng" vẫn rực rỡ hàng đêm và khách du lịch vẫn ùa về Paris, nhưng Paris còn xa mới đạt "chuẩn" thiên đường.
Chả lẽ bảo vệ được mái tóc thì lại phải “hy sinh” cả khuôn mặt ư? Thôi thì đành “hy sinh” cái mũ vậy. Nhiều chị em đã khoét mũ cho lọn tóc chồi lên...