Một cán bộ mà có những quyết sách sai lầm thì nguy lắm. Cán bộ càng cao thì tầm ảnh hưởng càng lớn
Định không viết bài nào nữa về chủ đề thi cử nhưng thấy trả lời của GS Hoàng Tụy trên báo chí hay quá bèn góp đôi lời.
Xin coi mẩu chuyện nhỏ này như một nén tâm hương của những người chép sử bằng âm thanh VOV tưởng nhớ anh.
Cầu Long Biên chạy ngang sông Hồng lồng lộng gió đêm. Nhìn từ xa cây cầu như một dòng ánh sáng trên cao, rực lên trên bầu trời thẫm…
Chính “Mắt sáng, Lòng trong, Bút sắc” đã cho các ký giả có phép màu nhiệm, biến những khoảnh khắc mong manh thành vẻ đẹp vĩnh cửu...
Cách đây gần hai chục năm rồi, khi lần đầu, và cũng là lần duy nhất trong đời, tôi bị lôi ra sân cỏ ở... bên kia trái đất
Nói về “tai nạn” thì đọc trực tiếp “dính” nhiều nhất! Mình chỉ hóng hớt vài chuyện.
Chương trình Trung học phổ thông chỉ là những kiến thức phổ cập, có tính xóa mù ở cấp sơ đẳng. Vậy thì có gì mà phải thi cử căng thẳng như thế?
Nhiều lúc, nhìn hình ảnh thiểu não của các cô gái bán dâm, tôi lại thấy thương các cô ấy nhiều hơn giận. Bởi so với các “đại gia”, các cô ấy là người “thiệt thòi” hơn nhiều…
Con hãy cứ vẽ những gì quanh mình như con nghĩ, vẽ cả mộng mơ nữa, nhưng phải thật hồn nhiên con trẻ. Và con cũng đừng vẽ chỉ vì những giải thưởng
Có những truyện, độc giả như bị thôi miên, đọc sách mà không còn biết là mình đang đọc sách nữa. Bởi mình đã sống cùng nhân vật, vui buồn cùng nhân vật
Những cuốn sách, cuốn vở kém chất lượng sẽ bị thu hồi. Thiệt hại kinh tế nhìn thấy ngay. Nhưng những hậu quả khác thì rất khó lường.
VOV online xin giới thiệu tiểu phẩm sân khấu thiếu nhi của Nhà thơ Trần Đăng Khoa
Trên con phố một chiều xe đẹp vào loại nhất nhì của Hà Nội này, chưa bao giờ vắng bóng những băng rôn khẩu hiệu như thế
Liệu người ta có thể bột phát độc ác khi niềm tin của họ đã bị đánh cắp và đồng thời được trang bị một thứ giáo điều khả tín nào đó?
Theo quan niệm của ông Hồ Ngọc Đại, lớp một là lớp quan trọng nhất, là bước chân đầu tiên của một con người trên suốt chặng đường tìm kiếm tri thức.
Nhà thơ nhà văn là những người lao động rất đỗi bình thường. Làm thơ, viết văn cũng như cuốc đất, ủ phân, nhổ mạ.
Mỗi phụ huynh mong đợi ở ngôi trường mang danh thực nghiệm đó là con họ được học nhẹ nhàng, được vui chơi, được phát huy cá tính, sáng tạo, được yêu thương thực sự…
Sau mấy lời bàn về chuyện Giáo dục, dù mới chỉ xới lên, chưa đâu vào đâu, tôi cũng đã nhận được rất nhiều hồi âm của bạn đọc, phần lớn là các thầy cô và các em học sinh.
Đầu tuần, nghe lời phát ngôn và xem hành động của hai vị lãnh đạo mà chưa biết xếp nó vào dạng gì. Thôi thì tạm xếp vào hạng hành động và phát ngôn bi hài.
Hình như các nhà biên soạn SGK, ai cũng nghĩ học sinh chỉ học mỗi môn của mình, nên nhét vào đó đủ thứ cao siêu rối rắm
Thu nhập không đồng đều khiến những ngày nghỉ là niềm vui của người này nhưng là nỗi lo của người khác.
Công cuộc cải cách nhìn qua “ô cửa” sách giáo khoa, như một dàn nhạc lớn, nhưng lại thiếu một bàn tay chỉ huy của một vị nhạc trưởng điêu luyện, có tầm nhìn bao quát cả bản tổng phổ, vì thế, cứ mạnh ai nấy tấu
Khuôn mặt và ánh mắt tinh khôi, trong sáng của con làm cho bố không thể nói ra sự thực phũ phàng
Vị Tư lệnh biển ấy là Thượng tướng Giáp Văn Cương. Trần Đăng Khoa không thể không nhớ về ông, không kể về ông với bạn đọc VOV khi ra đảo lần này
Dân mình kể cũng lạ, ở nhà cơm dẻo canh ngọt, vợ chiều chuộng không thích, lại cứ thích được ăn mắng, ăn chửi ngoài quán.
Mỗi giai đoạn lại có một số từ được dùng với tần suất cao, tạm gọi là từ thời thượng.
Nguyễn Đình Thi nói rằng, một tác phẩm được tuyển chọn đưa vào học trong nhà trường phải là tác phẩm hoàn thiện ở tất cả mọi phương diện, đặc biệt là nghệ thuật và tư tưởng.
Nghe tin “Táo Giao thông” (NSƯT Chí Trung) bị tai nạn giao thông cách đây ít hôm, ban đầu không ít người cứ tưởng “tin vịt”, tin đồn nhảm giống như vài vụ “đặt điều” trước đây kiểu một cô ca sĩ đã tử vong vì đi nhổ răng khểnh (!).
Dù sách giáo khoa vẫn còn nhiều điều bàn cãi, nhiều điểm cần phải điều chỉnh, nhưng tôi thấy chương trình học bây giờ bây giờ đã được cải tiến rất nhiều.